王慎中
王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。
《同郭水部子愚东郊相土因游邵氏庄》拼音标注
tóng guō shǔi bù zǐ yú dōng jiāo xiāng tǔ yīn yóu shào shì zhuāng
jiāo xíng bù fèi guān yóu xīng,
qī lǐ yuán zhōng shì shì yōu。
biàn huàn qún fēng kāi huá yuè,
fēi wēi wǔ yuè dòng qīng qīu。
fēng lái xìu hù wén tí niǎo,
yǔ yì jīn táng jù yù ōu。
zhàng cè kuàng súi cāng shǔi shǐ,
jiě yīng cháng xiàn bái pín zhōu。