送陈邑博子秀才辞亲还家成婚
(明代)王慎中
成器专攻玉,传经胜遗金。日辞鳣馆爱,春动雀屏心。
执雁将脩䞇,求凰或弄琴。遥知扇枕恋,情不滞鸳衾。
王慎中
王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。
《送陈邑博子秀才辞亲还家成婚》拼音标注
sòng chén yì bó zǐ xìu cái cí qīn huán jiā chéng hūn
chéng qì zhuān gōng yù,
chuán jīng shèng yí jīn。
rì cí zhān guǎn ài,
chūn dòng què píng xīn。
zhí yàn jiāng xīu dié,
qíu huáng huò nòng qín。
yáo zhī shàn zhěn liàn,
qíng bù zhì yuān qīn。