赋得丰城剑赠李古冲之滇南

(明代)王慎中

丰城埋匹剑,水土养金精。九地深藏锷,千年始发铏。

在天生斗气,出匣作龙鸣。志士腰间佩,偏令万里轻。

王慎中

王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。

《赋得丰城剑赠李古冲之滇南》拼音标注

fù dé fēng chéng jiàn zèng lǐ gǔ chōng zhī diān nán
fēng chéng mái pǐ jiàn,
shǔi tǔ yǎng jīn jīng。
jǐu dì shēn cáng è,
qiān nián shǐ fā xíng。
zài tiān shēng dǒu qì,
chū xiá zuò lóng míng。
zhì shì yāo jiān pèi,
piān lìng wàn lǐ qīng。