天台谣送人还山

(元代)李孝光

前年过天姥,夜起窥扶桑。碧海三万里。日出吐九芒。

飞光上琼台,琼台与天通。积雪自混沌,却在元气旁。

龙驹啖灵刍,白石皆白羊。神人久不死,奇气陵苍苍。

手把青筠杖,身著云锦裳。倒影照灭没,飘飘渡银潢。

其中学仙子,面白双瞳方。能读八琼书,再迁凋年芳。

暮入雷电室,朝窥朱雀窗。被谪向下土,不使通绿章。

真宰遭其怒,叱咤欲发狂。见我凤凰山,一别忆廿霜。

瞳子照人碧,十日飞电光。自言得赐还,复侍紫极宫。

去君五百岁,共会安期生。别后倘相忆,山头吹玉笙。

李孝光

李孝光(1285~1350),元代文学家、诗人、学者。初名同祖,字季和,号五峰,后代学者多称之“李五峰”。温州乐清(今属浙江)人。少年时博学,以文章负名当世。他作文取法古人,不趋时尚,与杨维桢并称“杨李”。早年隐居在雁荡五峰山下,四方之士,远来受学,名誉日广。至正七年(1347)应召为秘书监著作郎,至正八年擢升秘书监丞。至正十年(1350)辞职南归,途中病逝通州,享年66岁。著有《五峰集》20卷。

《天台谣送人还山》拼音标注

tiān tái yáo sòng rén huán shān
qián nián guò tiān mǔ,
yè qǐ kūi fú sāng。
bì hǎi sān wàn lǐ。
rì chū tǔ jǐu máng。
fēi guāng shàng qióng tái,
qióng tái yǔ tiān tōng。
jī xuě zì hùn dùn,
què zài yuán qì páng。
lóng jū dàn líng chú,
bái shí jiē bái yáng。
shén rén jǐu bù sǐ,
qí qì líng cāng cāng。
shǒu bǎ qīng yún zhàng,
shēn zhù yún jǐn cháng。
dǎo yǐng zhào miè méi,
piāo piāo dù yín huáng。
qí zhōng xué xiān zǐ,
miàn bái shuāng tóng fāng。
néng dú bā qióng shū,
zài qiān diāo nián fāng。
mù rù léi diàn shì,
zhāo kūi zhū què chuāng。
bèi zhé xiàng xià tǔ,
bù shǐ tōng lv̀ zhāng。
zhēn zǎi zāo qí nù,
chì zhà yù fā kuáng。
jiàn wǒ fèng huáng shān,
yī bié yì niàn shuāng。
tóng zǐ zhào rén bì,
shí rì fēi diàn guāng。
zì yán dé sì huán,
fù shì zǐ jí gōng。
qù jūn wǔ bǎi sùi,
gòng hùi ān qī shēng。
bié hòu tǎng xiāng yì,
shān tóu chūi yù shēng。