次德衡弟韵

(元代)蒲道源

古道不可作,转觉浇风长。人心所去就,但与时炎凉。

燕石藏什袭,连城遗路傍。汝贤乃迂阔,汝直成狂徉。

世味鼎一脔,人争染指尝。伊我澹无虑,箪瓢身世忘。

处污奚害洁,视变皆为常。彼哉声利徒,末路空皇皇。

蒲道源

蒲道源(1260~1336),元代散曲家,诗人,字得之,号顺斋。世居眉州青神县(今属四川省),后徙居兴元南郑(今属陕西省)。初为郡学正,皇庆二年(一三一三)征为翰林编修,进应奉,迁国子博士,延祐七年(一三二〇)辞归。年七十被召为陕西儒学提举,不赴。著有《闲居丛稿》。他所著的《闲居丛稿》,平实显易,有承平之风。

《次德衡弟韵》拼音标注

cì dé héng dì yùn
gǔ dào bù kě zuò,
zhuǎn jué jiāo fēng cháng。
rén xīn suǒ qù jìu,
dàn yǔ shí yán liáng。
yàn shí cáng shí xí,
lián chéng yí lù bàng。
rǔ xián nǎi yū kuò,
rǔ zhí chéng kuáng yáng。
shì wèi dǐng yī luán,
rén zhēng rǎn zhǐ cháng。
yī wǒ dàn wú lv̀,
dān piáo shēn shì wàng。
chù wū xī hài jié,
shì biàn jiē wèi cháng。
bǐ zāi shēng lì tú,
mò lù kōng huáng huáng。