郭元德席上赋红牡丹分韵得粉字五言十韵
(宋代)俞德邻
桑田变沧溟,黍宫杂蒿堇。霜台得奇葩,谁寄天津隐。
褰帷窥董园,拨根认洛坟。亭亭一萼春,风露洗尘坌。
朱缨粲赤瑛,绛蜡照红粉。庄严富贵姿,漏泄造化蕴。
主人戏斑衣,领客醉芳酝。乔梓森南山,知谓游隐弅。
缀席已形秽,哦诗谩营吻。起舞呼乌乌,君当恕杨恽。

俞德邻
俞德邻(1232~1293)字宗大,自号太玉山人,原籍永嘉平阳(今属浙江),父卓为庐江令,侨居京口(今江苏镇江)。度宗咸淳九年(1273)浙江转运司解试第一,未几宋亡。入元,累受辟荐,皆不应。因性刚狷,名其斋为佩韦(本集卷八《佩韦斋箴》)。元世祖至元三十年卒,年六十二。遗著由其子庸辑为《佩韦斋文集》十六卷(其中诗七卷),于元仁宗皇庆元年(1312)刊行,另有《佩韦斋辑闻》四卷。事见本集卷首元建安熊禾序,《至顺镇江志》卷一九有传。
《郭元德席上赋红牡丹分韵得粉字五言十韵》拼音标注
guō yuán dé xí shàng fù hóng mǔ dān fēn yùn dé fěn zì wǔ yán shí yùn
sāng tián biàn cāng míng,
shǔ gōng zá hāo jǐn。
shuāng tái dé qí pā,
shúi jì tiān jīn yǐn。
qiān wéi kūi dǒng yuán,
bō gēn rèn luò fén。
tíng tíng yī è chūn,
fēng lù xǐ chén bèn。
zhū yīng càn chì yīng,
jiàng là zhào hóng fěn。
zhuāng yán fù gùi zī,
lòu xiè zào huà yùn。
zhǔ rén xì bān yī,
lǐng kè zùi fāng yùn。
qiáo zǐ sēn nán shān,
zhī wèi yóu yǐn fén。
zhùi xí yǐ xíng hùi,
é shī mán yíng wěn。
qǐ wǔ hū wū wū,
jūn dāng shù yáng yùn。