牵船夫行

(清代)施闰章

十八滩头石齿齿,百丈青绳可怜子。赤脚短衣半在腰,裹饭寒吞掬江水。

北来铁骑尽乘船,滩峻船从石窟穿。鸡猪牛酒不论数,连樯动索千夫牵。

县官惧罪急如火,预点民夫向江坐。拘留古庙等羁囚,兵来不来饥杀我。

沿江沙石多崩峭,引臂如猿争叫啸。秋冬水涩春涨湍,渚穴蛟龙岸虎豹。

伐鼓鸣铙画舰飞,阳侯起立江娥笑。不辞辛苦为君行,梃促鞭驱半死生。

君看死者仆江侧,火伴何人敢哭声!自从伏波下南粤,蛮江多少人流血。

绳牵不断肠断绝,流水无情亦呜咽。

施闰章

施闰章(1619—1683),清初著名诗人。字尚白,一字屺云,号愚山,媲萝居士、蠖斋,晚号矩斋,后人也称施侍读,另有称施佛子。江南宣城(今安徽省宣城市宣州区)人,顺治六年进士,授刑部主事。十八年举博学鸿儒,授侍讲,预修《明史》,进侍读。文章醇雅,尤工于诗,与同邑高咏等唱和,时号“宣城体”,有“燕台七子”之称,与宋琬有“南施北宋”之名,位“清初六家”之列,处“海内八大家”之中,在清初文学史上享有盛名。著有《学馀堂文集》、《试院冰渊》等。

《牵船夫行》拼音标注

qiān chuán fū xíng
shí bā tān tóu shí chǐ chǐ,
bǎi zhàng qīng shéng kě lián zǐ。
chì jiǎo duǎn yī bàn zài yāo,
guǒ fàn hán tūn jú jiāng shǔi。
běi lái tiě qí jǐn chéng chuán,
tān jùn chuán cóng shí kū chuān。
jī zhū níu jǐu bù lùn shù,
lián qiáng dòng suǒ qiān fū qiān。
xiàn guān jù zùi jí rú huǒ,
yù diǎn mín fū xiàng jiāng zuò。
jū líu gǔ miào děng jī qíu,
bīng lái bù lái jī shā wǒ。
yán jiāng shā shí duō bēng qiào,
yǐn bì rú yuán zhēng jiào xiào。
qīu dōng shǔi sè chūn zhǎng tuān,
zhǔ xué jiāo lóng àn hǔ bào。
fá gǔ míng náo huà jiàn fēi,
yáng hóu qǐ lì jiāng é xiào。
bù cí xīn kǔ wèi jūn xíng,
tǐng cù biān qū bàn sǐ shēng。
jūn kàn sǐ zhě pū jiāng cè,
huǒ bàn hé rén gǎn kū shēng !
zì cóng fú bō xià nán yuè,
mán jiāng duō shǎo rén líu xiě。
shéng qiān bù duàn cháng duàn jué,
líu shǔi wú qíng yì wū yān。