阜阳陈全果之将赴春卿远来索别遂作长句兼简郑林三二先辈
(明代)王恭
新宁造士谁最奇,阜阳说诗多解颐。散帙长歌小山桂,垂帷或梦金明枝。
凉秋别我游乡试,寸晷风檐初得意。垂棘悬黎又远投,淡墨毡书拟高第。
腊雪飞花满路岐,送君南浦亦凄其。古来离别生亲爱,若问傍人那得知。
仙舟几宿经吴楚,水绿蘋香酒如乳。扬子空江晓上潮,白门远树春含雨。
冠佩纷纷集凤台,千人角斗骋雄才。宫花拂帽琼林醉,银烛朝天紫禁回。
君家大阮春坊客,宗弟金门早通籍。退食应悬霄汉心,趋朝好献天人策。
一别云泥怅望深,看君此去得联簪。倘逢梅雪凭相问,若得浮丘道远心。

王恭
王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。
《阜阳陈全果之将赴春卿远来索别遂作长句兼简郑林三二先辈》拼音标注
fù yáng chén quán guǒ zhī jiāng fù chūn qīng yuǎn lái suǒ bié sùi zuò cháng jù jiān jiǎn zhèng lín sān èr xiān bèi
xīn níng zào shì shúi zùi qí,
fù yáng shuō shī duō jiě yí。
sàn zhì cháng gē xiǎo shān gùi,
chúi wéi huò mèng jīn míng zhī。
liáng qīu bié wǒ yóu xiāng shì,
cùn gǔi fēng yán chū dé yì。
chúi jí xuán lí yòu yuǎn tóu,
dàn mò zhān shū nǐ gāo dì。
là xuě fēi huā mǎn lù qí,
sòng jūn nán pǔ yì qī qí。
gǔ lái lí bié shēng qīn ài,
ruò wèn bàng rén nà dé zhī。
xiān zhōu jī sù jīng wú chǔ,
shǔi lv̀ pín xiāng jǐu rú rǔ。
yáng zǐ kōng jiāng xiǎo shàng cháo,
bái mén yuǎn shù chūn hán yǔ。
guān pèi fēn fēn jí fèng tái,
qiān rén jiǎo dǒu chěng xióng cái。
gōng huā fú mào qióng lín zùi,
yín zhú zhāo tiān zǐ jìn húi。
jūn jiā dà ruǎn chūn fāng kè,
zōng dì jīn mén zǎo tōng jí。
tùi shí yìng xuán xiāo hàn xīn,
qū zhāo hǎo xiàn tiān rén cè。
yī bié yún ní chàng wàng shēn,
kàn jūn cǐ qù dé lián zān。
tǎng féng méi xuě píng xiāng wèn,
ruò dé fú qīu dào yuǎn xīn。