经甘蔗州赠朱山人
(明代)王恭
北风吹长林,林下白日晓。黄茅獠洞少人行,万碛千峰绝飞鸟。
腊尽山中霜正繁,长裾短策扣君门。棕榈巷里人烟僻,蔗叶篱中鸡犬喧。
君家结搆连云起,楼上青山下溪水。溪水东流竟不回,野花林路长苍苔。
涧中落落青石小,谷口昽昽锦树回。知君久负青囊秘,前代曾杨共流辈。
山北山南得葬多,白璧黄金买无地。巾屦长留懒出山,姓名那得满人间。
滦河易水不堪听,钟阜龙盘犹可观。

王恭
王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。
《经甘蔗州赠朱山人》拼音标注
jīng gān zhè zhōu zèng zhū shān rén
běi fēng chūi cháng lín,
lín xià bái rì xiǎo。
huáng máo liáo dòng shǎo rén xíng,
wàn qì qiān fēng jué fēi niǎo。
là jǐn shān zhōng shuāng zhèng fán,
cháng jū duǎn cè kòu jūn mén。
zōng lv́ xiàng lǐ rén yān pì,
zhè yè lí zhōng jī quǎn xuān。
jūn jiā jié gòu lián yún qǐ,
lóu shàng qīng shān xià xī shǔi。
xī shǔi dōng líu jìng bù húi,
yě huā lín lù cháng cāng tái。
jiàn zhōng luò luò qīng shí xiǎo,
gǔ kǒu lóng lóng jǐn shù húi。
zhī jūn jǐu fù qīng náng mì,
qián dài céng yáng gòng líu bèi。
shān běi shān nán dé zàng duō,
bái bì huáng jīn mǎi wú dì。
jīn jù cháng líu lǎn chū shān,
xìng míng nà dé mǎn rén jiān。
luán hé yì shǔi bù kān tīng,
zhōng fù lóng pán yóu kě guān。