赠桃源陈处士
(明代)王恭
逢君沧海心,脱略当世事。疏散义熙人,风流建安气。
文章只掉义寸舌,如瓶注水争淋漓。先秦遗收汲冢秘,五经发难无留疑。
桃源潇洒衡门里,悠悠逸兴东流水。布袜青鞋白苧衣,角巾野服乌皮几。
去年著书梅陇山,今年濯足苔溪湾。身随幽鸟栖复远,心与孤云闲复闲。
有时山水穷登眺,绿萝袅袅闻猿啸。林霜涧雨不逢人,手掇松枝向谁笑。
有时中酒高窗眠,飘萧素发临风前。胸中况是丘壑美,身外能无缨冕牵。
君不见终南青青几芳草,行人只道长安道。昨日青云相识多,五陵衣马今如何。

王恭
王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。
《赠桃源陈处士》拼音标注
zèng táo yuán chén chù shì
féng jūn cāng hǎi xīn,
tuō lvè dāng shì shì。
shū sàn yì xī rén,
fēng líu jiàn ān qì。
wén zhāng zhǐ diào yì cùn shé,
rú píng zhù shǔi zhēng lín lí。
xiān qín yí shōu jí zhǒng mì,
wǔ jīng fā nán wú líu yí。
táo yuán xiāo sǎ héng mén lǐ,
yōu yōu yì xīng dōng líu shǔi。
bù wà qīng xié bái zhù yī,
jiǎo jīn yě fú wū pí jī。
qù nián zhù shū méi lǒng shān,
jīn nián zhuó zú tái xī wān。
shēn súi yōu niǎo qī fù yuǎn,
xīn yǔ gū yún xián fù xián。
yǒu shí shān shǔi qióng dēng tiào,
lv̀ luó niǎo niǎo wén yuán xiào。
lín shuāng jiàn yǔ bù féng rén,
shǒu duó sōng zhī xiàng shúi xiào。
yǒu shí zhōng jǐu gāo chuāng mián,
piāo xiāo sù fā lín fēng qián。
xiōng zhōng kuàng shì qīu hè měi,
shēn wài néng wú yīng miǎn qiān。
jūn bù jiàn zhōng nán qīng qīng jī fāng cǎo,
xíng rén zhǐ dào cháng ān dào。
zuó rì qīng yún xiāng shì duō,
wǔ líng yī mǎ jīn rú hé。