水墨横图为姜养恬书
(明代)王恭
梗树重林隔花远,仙源一道缘溪回。太常峰顶千秋雪,石门洞中万古苔。
石门隐映灵湫窟,积水澄波洞毫发。龙鸣午夜发天声,僧定空山见秋月。
美人家住石门东,散帙垂帷杳霭中。千嶂云来窗户白,半岩雨过野泉红。
美人自是儒林秀,叔父风流今白首。醉来莫赌山阴棋,兴在宁陪竹林酒。
门前水硙霜花米,席上春盘脍鲜鲤。何意匡庐四五峰,飞落君家画屏里。
君今见画思隐沦,谓我年来得句新。谁知纸上千章富,不换仓中五斗陈。

王恭
王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。
《水墨横图为姜养恬书》拼音标注
shǔi mò héng tú wèi jiāng yǎng tián shū
gěng shù zhòng lín gé huā yuǎn,
xiān yuán yī dào yuán xī húi。
tài cháng fēng dǐng qiān qīu xuě,
shí mén dòng zhōng wàn gǔ tái。
shí mén yǐn yìng líng jiǎo kū,
jī shǔi chéng bō dòng háo fā。
lóng míng wǔ yè fā tiān shēng,
sēng dìng kōng shān jiàn qīu yuè。
měi rén jiā zhù shí mén dōng,
sàn zhì chúi wéi yǎo ǎi zhōng。
qiān zhàng yún lái chuāng hù bái,
bàn yán yǔ guò yě quán hóng。
měi rén zì shì rú lín xìu,
shū fù fēng líu jīn bái shǒu。
zùi lái mò dǔ shān yīn qí,
xīng zài níng péi zhú lín jǐu。
mén qián shǔi wèi shuāng huā mǐ,
xí shàng chūn pán kuài xiān lǐ。
hé yì kuāng lú sì wǔ fēng,
fēi luò jūn jiā huà píng lǐ。
jūn jīn jiàn huà sī yǐn lún,
wèi wǒ nián lái dé jù xīn。
shúi zhī zhǐ shàng qiān zhāng fù,
bù huàn cāng zhōng wǔ dǒu chén。
- 上一篇:瓢所应召指所居喧中寂索诗为别
- 下一篇:越城闻笛