题龙山归隐卷

(明代)王恭

山出在山心自閒,偶逐无心云出山。云飞飘飘落江海,忽讶山出何得还。

山出旧是霜台吏,曾与绣衣掌书记。八州郎吏揖清芬,三尺儿童识名字。

万事出间转眼非,山出大笑拂衣归。昔时猿鹤今无恙,别后杉松又几围。

林泉未胜功名好,羡君忘机一何早。每因京使买琴弦,屡向词出借诗藁。

兴来蹑履到僧家,竹里焚香白日斜。合屿壶山落天镜,五峰百丈横秋霞。

我昔逃禅此山里,日坐灵花咽潭水。夜半龙鸣万籁声,四五沙门忽惊起。

几年奔走愧尘颜,欲借金梯复再攀。愿留十日与君饮,醉倒白云秋半间。

王恭

王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。

《题龙山归隐卷》拼音标注

tí lóng shān gūi yǐn juàn
shān chū zài shān xīn zì xián,
ǒu zhú wú xīn yún chū shān。
yún fēi piāo piāo luò jiāng hǎi,
hū yà shān chū hé dé huán。
shān chū jìu shì shuāng tái lì,
céng yǔ xìu yī zhǎng shū jì。
bā zhōu láng lì yī qīng fēn,
sān chǐ ér tóng shì míng zì。
wàn shì chū jiān zhuǎn yǎn fēi,
shān chū dà xiào fú yī gūi。
xī shí yuán hè jīn wú yàng,
bié hòu shān sōng yòu jī wéi。
lín quán wèi shèng gōng míng hǎo,
xiàn jūn wàng jī yī hé zǎo。
měi yīn jīng shǐ mǎi qín xián,
lv̌ xiàng cí chū jiè shī gǎo。
xīng lái niè lv̌ dào sēng jiā,
zhú lǐ fén xiāng bái rì xié。
hé yǔ hú shān luò tiān jìng,
wǔ fēng bǎi zhàng héng qīu xiá。
wǒ xī táo shàn cǐ shān lǐ,
rì zuò líng huā yān tán shǔi。
yè bàn lóng míng wàn lài shēng,
sì wǔ shā mén hū liáng qǐ。
jī nián bēn zǒu kùi chén yán,
yù jiè jīn tī fù zài pān。
yuàn líu shí rì yǔ jūn yǐn,
zùi dǎo bái yún qīu bàn jiān。