漫歌行
(明代)王恭

王恭
王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。
《漫歌行》拼音标注
màn gē xíng
jūn bù wén fēng shān zhōng gǔ tóng,
liè quē zhūi lǐ chóng。
shuāng huá mǎn tiān jī qīng xiǎng,
yè yè lóng míng xī dǐng zhōng。
jūn bù jiàn fēng chéng xiá zhōng sān chǐ shǔi,
lǐn lǐn shén guāng shè móu zǐ。
wān yán yǐ méi qīu hǎi kōng,
luò luò hán xīng qì yóu zǐ,
liè shì yīng líng yì rú cǐ。
huáng jīn sàn jǐn yóu xià péi,
sì hǎi xiāo tiáo rén jìng qī。
nán ér qǐ fù bào guó fèn,
cǐ xīn gǎn jī shúi néng zhī。
bēi gē jí zhú lái yàn shì,
yì shǔi qín yuán jī qiān lǐ。
gǔ dāo tú sì xīn kě píng,
kāng kǎi yí mén wèi shúi sǐ。
qīng páo mǎi jǐu shàng lín chūn,
yī shàng tú xiāng jīng luò chén。
wǔ hóu bīn cóng shǎo zhī jǐ,
yǔ lín nián shǎo qīng cái rén。
shān zhōng bù yī qǔ qīng xiāng,
tài hòu ráng hóu bù xiāng ràng。
rù mén cháng yī lóng zhǔn gōng,
zhì shēn xū zài qīng yún shàng。
hú qíu zhè gōng nà kě qī,
cháng qīu zǒu mǎ xíng shè mí。
hé xū bái fā lǔ zhōng sǒu,
zhuǎn shù huáng xū sāi shàng ér。
yǐ zī què xiàn gūi lái hǎo,
qū chē biàn fā qīng mén dào。
qīng mén lǐu zhī sān yuè chūn,
fēi xù chóu rén bù kěn sǎo。
shí mén shān shǔi qīng rú tái,
yǔ jūn xián lái rì jī húi。
níng wú lù mǐ èr qiān shí,
mò qì huáng lú sān bǎi bēi。