漫歌行

(明代)王恭

君不闻丰山钟古铜,裂缺追蠡虫。霜华满天激清响,夜夜龙鸣西顶中。

君不见丰城匣中三尺水,凛凛神光射眸子。蜿蜒已没秋海空,落落寒星气犹紫,烈士英灵亦如此。

黄金散尽游下邳,四海萧条人竟欺。男儿岂负报国愤,此心感激谁能知。

悲歌击筑来燕市,易水秦原几千里。鼓刀屠肆心可凭,慷慨夷门为谁死。

青袍买酒上林春,衣上徒香京洛尘。五侯宾从少知己,羽林年少轻才人。

山中布衣取卿相,太后穰侯不相让。入门长揖隆准公,致身歘在青云上。

狐裘柘弓那可期,长楸走马行射麋。何须白发鲁中叟,转数黄须塞上儿。

以兹却羡归来好,驱车便发青门道。青门柳枝三月春,飞絮愁人不肯扫。

石门山水青如苔,与君闲来日几回。宁无禄米二千石,莫弃黄垆三百杯。

王恭

王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。

《漫歌行》拼音标注

màn gē xíng
jūn bù wén fēng shān zhōng gǔ tóng,
liè quē zhūi lǐ chóng。
shuāng huá mǎn tiān jī qīng xiǎng,
yè yè lóng míng xī dǐng zhōng。
jūn bù jiàn fēng chéng xiá zhōng sān chǐ shǔi,
lǐn lǐn shén guāng shè móu zǐ。
wān yán yǐ méi qīu hǎi kōng,
luò luò hán xīng qì yóu zǐ,
liè shì yīng líng yì rú cǐ。
huáng jīn sàn jǐn yóu xià péi,
sì hǎi xiāo tiáo rén jìng qī。
nán ér qǐ fù bào guó fèn,
cǐ xīn gǎn jī shúi néng zhī。
bēi gē jí zhú lái yàn shì,
yì shǔi qín yuán jī qiān lǐ。
gǔ dāo tú sì xīn kě píng,
kāng kǎi yí mén wèi shúi sǐ。
qīng páo mǎi jǐu shàng lín chūn,
yī shàng tú xiāng jīng luò chén。
wǔ hóu bīn cóng shǎo zhī jǐ,
yǔ lín nián shǎo qīng cái rén。
shān zhōng bù yī qǔ qīng xiāng,
tài hòu ráng hóu bù xiāng ràng。
rù mén cháng yī lóng zhǔn gōng,
zhì shēn xū zài qīng yún shàng。
hú qíu zhè gōng nà kě qī,
cháng qīu zǒu mǎ xíng shè mí。
hé xū bái fā lǔ zhōng sǒu,
zhuǎn shù huáng xū sāi shàng ér。
yǐ zī què xiàn gūi lái hǎo,
qū chē biàn fā qīng mén dào。
qīng mén lǐu zhī sān yuè chūn,
fēi xù chóu rén bù kěn sǎo。
shí mén shān shǔi qīng rú tái,
yǔ jūn xián lái rì jī húi。
níng wú lù mǐ èr qiān shí,
mò qì huáng lú sān bǎi bēi。