题佥宪山东高公永思堂卷
(明代)王恭
临淄城头风树悲,东流汶水归何时。愁看风树将流水,因思亲没无还期。
蘼芜堂下秋霜色,日夕焄蒿动精魄。三时悽怆想音容,一气幽明本无隔。
佳城遥望郁苍苍,春去秋来宿草长。此日丰碑应表墓,他年幽壤定焚黄。
绣衣玉节承恩厚,乡县枌楸别来久。藁荐东还未有期,柏台西上频回首。

王恭
王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。
《题佥宪山东高公永思堂卷》拼音标注
tí qiān xiàn shān dōng gāo gōng yǒng sī táng juàn
lín zī chéng tóu fēng shù bēi,
dōng líu wèn shǔi gūi hé shí。
chóu kàn fēng shù jiāng líu shǔi,
yīn sī qīn méi wú huán qī。
mí wú táng xià qīu shuāng sè,
rì xī xūn hāo dòng jīng pò。
sān shí qī chuàng xiǎng yīn róng,
yī qì yōu míng běn wú gé。
jiā chéng yáo wàng yù cāng cāng,
chūn qù qīu lái sù cǎo cháng。
cǐ rì fēng bēi yìng biǎo mù,
tā nián yōu rǎng dìng fén huáng。
xìu yī yù jié chéng ēn hòu,
xiāng xiàn fén qīu bié lái jǐu。
gǎo jiàn dōng huán wèi yǒu qī,
bǎi tái xī shàng pín húi shǒu。