书乐邑长史高凉黄公性成六平清致
(明代)王恭
轩丘之人何坦荡,奋身拟在萧曹上。三语曾闻作掾名,一言尚曹知音赏。
谁云枳棘不栖鸾,暂屈长才向小官。月俸持还酒家去,春衣犹似帝京寒。
六平峰下开仙馆,案牍閒时任萧散。南涧飞泉卧内清,西林爽气朝来满。
自从下马少鞭笞,邻邑争传赞画奇。遂使郎官唯坐笑,每逢才子即联诗。
有时独上横琴石,万水千峰起遥忆。金马长悬魏阙情,铜鱼不记乡山色。
南营考绩待朝天,莫笑行囊但一钱。应知太史求循吏,籍籍声名继颍川。

王恭
王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。
《书乐邑长史高凉黄公性成六平清致》拼音标注
shū lè yì cháng shǐ gāo liáng huáng gōng xìng chéng lìu píng qīng zhì
xuān qīu zhī rén hé tǎn dàng,
fèn shēn nǐ zài xiāo cáo shàng。
sān yǔ céng wén zuò yuàn míng,
yī yán shàng cáo zhī yīn shǎng。
shúi yún zhī jí bù qī luán,
zàn qū cháng cái xiàng xiǎo guān。
yuè fèng chí huán jǐu jiā qù,
chūn yī yóu sì dì jīng hán。
lìu píng fēng xià kāi xiān guǎn,
àn dú xián shí rèn xiāo sàn。
nán jiàn fēi quán wò nèi qīng,
xī lín shuǎng qì zhāo lái mǎn。
zì cóng xià mǎ shǎo biān chī,
lín yì zhēng chuán zàn huà qí。
sùi shǐ láng guān wéi zuò xiào,
měi féng cái zǐ jí lián shī。
yǒu shí dú shàng héng qín shí,
wàn shǔi qiān fēng qǐ yáo yì。
jīn mǎ cháng xuán wèi què qíng,
tóng yú bù jì xiāng shān sè。
nán yíng kǎo jī dài zhāo tiān,
mò xiào xíng náng dàn yī qián。
yìng zhī tài shǐ qíu xún lì,
jí jí shēng míng jì yǐng chuān。