赠新宁陈五处士大初应召

(明代)王恭

祖道百壶酒,千人歌送君。玉壶击宝剑,壮气横孤云。

玉壶击断歌声作,远海春潮为君落。别路行看指凤皇,青山不得随猿鹤。

主父西游感慨多,马周辛苦遇常何。何如高卧东山顶,一上金门解绿萝。

问君今年几十霜,须眉稍白发半黄。长松岁寒起淩厉,良骥老大方腾骧。

龙肿好为苍生出,莫爱丘园长隐逸。作县还堪鲁卓齐,为邦尚可龚黄匹。

君到皇州春正深,龙池柳色动乡心。白门酌酒看花醉,青琐闻莺委佩吟。

同游倏尔皆朱绶,笑我蹉跎空白首。玉堂西掖故人多,相逢为问平安否。

王恭

王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。

《赠新宁陈五处士大初应召》拼音标注

zèng xīn níng chén wǔ chù shì dà chū yìng zhào
zǔ dào bǎi hú jǐu,
qiān rén gē sòng jūn。
yù hú jí bǎo jiàn,
zhuàng qì héng gū yún。
yù hú jí duàn gē shēng zuò,
yuǎn hǎi chūn cháo wèi jūn luò。
bié lù xíng kàn zhǐ fèng huáng,
qīng shān bù dé súi yuán hè。
zhǔ fù xī yóu gǎn kǎi duō,
mǎ zhōu xīn kǔ yù cháng hé。
hé rú gāo wò dōng shān dǐng,
yī shàng jīn mén jiě lv̀ luó。
wèn jūn jīn nián jī shí shuāng,
xū méi shāo bái fā bàn huáng。
cháng sōng sùi hán qǐ líng lì,
liáng jì lǎo dà fāng téng xiāng。
lóng zhǒng hǎo wèi cāng shēng chū,
mò ài qīu yuán cháng yǐn yì。
zuò xiàn huán kān lǔ zhuō qí,
wèi bāng shàng kě gōng huáng pǐ。
jūn dào huáng zhōu chūn zhèng shēn,
lóng chí lǐu sè dòng xiāng xīn。
bái mén zhuó jǐu kàn huā zùi,
qīng suǒ wén yīng wěi pèi yín。
tóng yóu shū ěr jiē zhū shòu,
xiào wǒ cuō tuó kōng bái shǒu。
yù táng xī yè gù rén duō,
xiāng féng wèi wèn píng ān fǒu。