送华石上人还樵阳西塔
(明代)王恭
金天向西多佛祖,宝筏东来多梵语。直指单传悟者稀,沙门衲子徒辛苦。
初闻祇苑布黄金,复有袈裟入少林。夜雪齐腰将见性,霜刀落臂始安心。
西峰法侣多僧气,曾与空门掌书记。半偈应超最上乘,万缘只合西来意。
白云乡馆去迟迟,忆得从前别母时。今日重寻故园树,几回落叶又抽枝。
秋风野水黄花路,浮世相逢偶相聚。玄度清谈不复期,道林笑别知何处。
去去沧波难重陈,青山明月与谁邻。连天塔影空青外,唯将法雨谢时人。

王恭
王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。
《送华石上人还樵阳西塔》拼音标注
sòng huá shí shàng rén huán qiáo yáng xī tǎ
jīn tiān xiàng xī duō fó zǔ,
bǎo fá dōng lái duō fàn yǔ。
zhí zhǐ dān chuán wù zhě xī,
shā mén nà zǐ tú xīn kǔ。
chū wén qí yuàn bù huáng jīn,
fù yǒu jiā shā rù shǎo lín。
yè xuě qí yāo jiāng jiàn xìng,
shuāng dāo luò bì shǐ ān xīn。
xī fēng fǎ lv̌ duō sēng qì,
céng yǔ kōng mén zhǎng shū jì。
bàn jié yìng chāo zùi shàng chéng,
wàn yuán zhǐ hé xī lái yì。
bái yún xiāng guǎn qù chí chí,
yì dé cóng qián bié mǔ shí。
jīn rì zhòng xún gù yuán shù,
jī húi luò yè yòu chōu zhī。
qīu fēng yě shǔi huáng huā lù,
fú shì xiāng féng ǒu xiāng jù。
xuán dù qīng tán bù fù qī,
dào lín xiào bié zhī hé chù。
qù qù cāng bō nán zhòng chén,
qīng shān míng yuè yǔ shúi lín。
lián tiān tǎ yǐng kōng qīng wài,
wéi jiāng fǎ yǔ xiè shí rén。