温陵留别陈四博士

(明代)王恭

军城腊月桐叶飞,北风萧萧吹客衣。旅馆狂歌转萧索,故园长望空依微。

吴姬酒醒春还早,那似繁华旧时好。五陵白马尽浮云,甲第朱门共秋草。

怜君十载教温陵,不向青云叹未能。堂下诸生揖胡琼,海内贤豪趋李膺。

往来京国知名久,健笔雄词世稀有。草圣曾惊御史骢,风流每醉将军酒。

他乡生计近何如,桐下萧条杨子居。夜雨长愁旧国柳,秋风忽忆故江鱼。

叹予飘泊红尘里,相识惟君最知己。问我年来只布衣,念我家贫尚如此。

悠悠萍水各东西,也似飞鸿踏雪泥。百年心事难倾写,千里云山又解携。

迢迢金粟清源洞,野鸟山花日迎送。别后清猿夜夜声,知君空有相思梦。

王恭

王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。

《温陵留别陈四博士》拼音标注

wēn líng líu bié chén sì bó shì
jūn chéng là yuè tóng yè fēi,
běi fēng xiāo xiāo chūi kè yī。
lv̌ guǎn kuáng gē zhuǎn xiāo suǒ,
gù yuán cháng wàng kōng yī wēi。
wú jī jǐu xǐng chūn huán zǎo,
nà sì fán huá jìu shí hǎo。
wǔ líng bái mǎ jǐn fú yún,
jiǎ dì zhū mén gòng qīu cǎo。
lián jūn shí zài jiào wēn líng,
bù xiàng qīng yún tàn wèi néng。
táng xià zhū shēng yī hú qióng,
hǎi nèi xián háo qū lǐ yīng。
wǎng lái jīng guó zhī míng jǐu,
jiàn bǐ xióng cí shì xī yǒu。
cǎo shèng céng liáng yù shǐ cōng,
fēng líu měi zùi jiāng jūn jǐu。
tā xiāng shēng jì jìn hé rú,
tóng xià xiāo tiáo yáng zǐ jū。
yè yǔ cháng chóu jìu guó lǐu,
qīu fēng hū yì gù jiāng yú。
tàn yú piāo bó hóng chén lǐ,
xiāng shì wéi jūn zùi zhī jǐ。
wèn wǒ nián lái zhǐ bù yī,
niàn wǒ jiā pín shàng rú cǐ。
yōu yōu píng shǔi gè dōng xī,
yě sì fēi hóng tà xuě ní。
bǎi nián xīn shì nán qīng xiě,
qiān lǐ yún shān yòu jiě xié。
tiáo tiáo jīn sù qīng yuán dòng,
yě niǎo shān huā rì yíng sòng。
bié hòu qīng yuán yè yè shēng,
zhī jūn kōng yǒu xiāng sī mèng。