送李浩复永宁

(明代)王恭

对酒击长剑,男儿重横门。行骑紫缰马,笑结曼胡缨。

常思肝胆紫,竟未嫖姚识。时来激忠愤,身与鸿毛掷。

尔今年少才堪数,远逐旌麾在行伍。幕下还教重阿朦,军中已见留孙楚

七闽自是古秦封,今日温陵镇尚雄。时平瘴海无边警,天尽琉球见远峰。

往来射猎寒沙碛,住久翻忘异乡陌。紫荚花深骑影迷,刺桐叶暗炊烟积。

昨日单车奉檄归,过门应得访庭闱。暂随旅雁云边落,又逐征帆海上飞。

燕然北去南交趾,石刻铜标今尚尔。为报边头将士知,丹青好在云台里。

王恭

王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。

《送李浩永宁》拼音标注

sòng lǐ hào fù yǒng níng
dùi jǐu jí cháng jiàn,
nán ér zhòng héng mén。
xíng qí zǐ jiāng mǎ,
xiào jié màn hú yīng。
cháng sī gān dǎn zǐ,
jìng wèi piào yáo shì。
shí lái jī zhōng fèn,
shēn yǔ hóng máo zhí。
ěr jīn nián shǎo cái kān shù,
yuǎn zhú jīng hūi zài xíng wǔ。
mù xià huán jiào zhòng ā méng,
jūn zhōng yǐ jiàn líu sūn chǔ。
qī mǐn zì shì gǔ qín fēng,
jīn rì wēn líng zhèn shàng xióng。
shí píng zhàng hǎi wú biān jǐng,
tiān jǐn líu qíu jiàn yuǎn fēng。
wǎng lái shè liè hán shā qì,
zhù jǐu fān wàng yì xiāng mò。
zǐ jiá huā shēn qí yǐng mí,
cì tóng yè àn chūi yān jī。
zuó rì dān chē fèng xí gūi,
guò mén yìng dé fǎng tíng wéi。
zàn súi lv̌ yàn yún biān luò,
yòu zhú zhēng fān hǎi shàng fēi。
yàn rán běi qù nán jiāo zhǐ,
shí kè tóng biāo jīn shàng ěr。
wèi bào biān tóu jiāng shì zhī,
dān qīng hǎo zài yún tái lǐ。