欧阳明府弦歌亭
(明代)王恭

王恭
王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。
《欧阳明府弦歌亭》拼音标注
ōu yáng míng fǔ xián gē tíng
lìng yǐn wén zhōng hòu,
lú líng shì dài shēn。
qīng nián yí dài yìn,
bái rì dàn míng qín。
hào dàng chūn yáng zé,
yōng róng tài gǔ yīn。
yī tíng chóng lǐ jiào,
bǎi lǐ dòng ōu yín。
lù miǎn zhāo fēn jìng,
qiān wéi wǔ shù yīn。
fēng yún piāo yì qì,
shān shǔi xiě chōng jīn。
táo lǐ qīng guān shè,
táng lí juàn kè zān。
xī wén cháng gǔn huà,
jīn shì zǐ yóu xīn。
gāo shì héng fēn tà,
pín rén lv̌ sì jīn。
suǒ xī jīn shí kè,
qiān gǔ zuò jiā zhēn。