谩歌
(明代)王恭

王恭
王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。
《谩歌》拼音标注
mán gē
yǐn jūn yù hú jǐu,
tīng wǒ jí jiàn gē。
xiào wáng bīn kè jǐu jì mò,
liáng yuán xīu zhú jīn rú hé。
wǔ líng nián shǎo wú zhī jǐ,
xiáo qī chén léi gèng shúi shì。
zuó rì qīng yún sì wǔ rén,
qì wǒ yōu yōu yī bēi shǔi。
jǐn páo bái mǎ hé cōng cōng,
dāng jiē shàng mǎ shēng chūn fēng。
bìng pèi zhāo húi shuāng shù xià,
kàn huā zùi dǎo wǔ líng dōng。
tā rén zhú shì zhēng xiān hòu,
zhù lì dào bàng qí bài shǒu。
jūn bù jiàn zhāng liáng hán xìn pín,
líu luò jiāng hú liáo jì shēng,
yī zhāo ēn chǒng sì yán sè,
qǐ dé cháng wèi piāo bó rén。
- 上一篇:题松陵吴文刚长春轩
- 下一篇:同林汉孟池景大静得轩壁