寻清冷台访洽上人
(明代)王恭
端居在人境,久没尘壤中。探奇不惮远,于焉得佳逢。
石怪互森不,台高絓虚空。林端宿云去,竹外微径通。
岩壑深杳霭,天花雨臈茸。洽师禅门秀,戒臈同古松。
说法超上乘,苦心归妙宗。予惭善根浅,迷方莫能从。
暂此松下石,聊疏浮世踪。

王恭
王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。
《寻清冷台访洽上人》拼音标注
xún qīng lěng tái fǎng qià shàng rén
duān jū zài rén jìng,
jǐu méi chén rǎng zhōng。
tàn qí bù dàn yuǎn,
yú yān dé jiā féng。
shí guài hù sēn bù,
tái gāo guà xū kōng。
lín duān sù yún qù,
zhú wài wēi jìng tōng。
yán hè shēn yǎo ǎi,
tiān huā yǔ là róng。
qià shī shàn mén xìu,
jiè là tóng gǔ sōng。
shuō fǎ chāo shàng chéng,
kǔ xīn gūi miào zōng。
yú cán shàn gēn qiǎn,
mí fāng mò néng cóng。
zàn cǐ sōng xià shí,
liáo shū fú shì zōng。