奉赋闽藩参政凤阳张公忠孝堂
(明代)王恭
淮右多卿族,天朝重缙绅。东胶呈彩凤,左辖应祥麟。
荒服资文化,名藩寄大臣。一官忠孝在,三调渥恩均。
恋阙瞻天迥,荣亲爱日频。怀英云独望,令伯表深陈。
乡远龙飞处,堂高鹤发新。涂山青历历,濠水绿津津。
衣彩趋庭梦,腰金报主身。甘棠何彩萃,风木忽悲辛。
霜露思泉壤,云霄睇玉宸。心随葵藿尽,情感蓼莪真。
堂搆仍先志,纲常激后人。所希登宰辅,特此赞皇仁。

王恭
王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。
《奉赋闽藩参政凤阳张公忠孝堂》拼音标注
fèng fù mǐn fán cān zhèng fèng yáng zhāng gōng zhōng xiào táng
huái yòu duō qīng zú,
tiān zhāo zhòng jìn shēn。
dōng xiáo chéng cǎi fèng,
zuǒ xiá yìng xiáng lín。
huāng fú zī wén huà,
míng fán jì dà chén。
yī guān zhōng xiào zài,
sān diào wò ēn jūn。
liàn què zhān tiān jiǒng,
róng qīn ài rì pín。
huái yīng yún dú wàng,
lìng bó biǎo shēn chén。
xiāng yuǎn lóng fēi chù,
táng gāo hè fā xīn。
tú shān qīng lì lì,
háo shǔi lv̀ jīn jīn。
yī cǎi qū tíng mèng,
yāo jīn bào zhǔ shēn。
gān táng hé cǎi cùi,
fēng mù hū bēi xīn。
shuāng lù sī quán rǎng,
yún xiāo dì yù chén。
xīn súi kúi huò jǐn,
qíng gǎn liǎo é zhēn。
táng gòu réng xiān zhì,
gāng cháng jī hòu rén。
suǒ xī dēng zǎi fǔ,
tè cǐ zàn huáng rén。