赠王子正侍御

(明代)薛蕙

江汉英灵钟蜀都,蜀之作者何代无。严扬王马耀往牒,后有陈李兼三苏。

国朝异才杨太史,尔来任赵俱名士。同时王子复同调,四贤相望颇相似。

嗟哉王子才为累,正色立朝多论议。未能默默御史台,甘作栖栖州县吏。

小州寡事无簿书,时时访我城南居。嵇阮偏知酒中趣,庄惠剧谈濠上鱼。

君如云间折翼之孔鸾,我如蛟龙失水而泥蟠。百年穷达岂足道,秪愿长生学黄老。

俗儒白首诵陈编,舌弊耳聋殊可怜。文章成名第小技,博学拟圣非真传。

虚生浪死不自悟,尚搆空言嘲列仙。仙人约我游峨眉,君亦莫负青城期。

蜀严湛冥真我师,君家谏议将何为。绥山傥遇骑羊子,共附髯龙随所之。

薛蕙

薛蕙(1489~1539年),明朝大臣。祖居亳州城内薛家巷。年十二能诗。举正德九年进士,授刑部主事。谏武宗南巡,受杖夺俸。旋引疾归。起故官,改吏部,历考功郎中。正德十五年(1520年)薛蕙再次被起用,任吏部考功司郎中。嘉靖二年(1523年),朝中发生“大礼”之争,薛蕙撰写《为人后解》《为人后辨》等万言书上奏,反对皇上以生父为皇考,招致皇帝大怒,被捕押于镇抚司后赦出。嘉靖十八年(1539年),薛蕙担任春坊司直兼翰林检讨司,不久病死家中,享年五十,被追封为太常少卿。

《赠王子正侍御》拼音标注

zèng wáng zǐ zhèng shì yù
jiāng hàn yīng líng zhōng shǔ dū,
shǔ zhī zuò zhě hé dài wú。
yán yáng wáng mǎ yào wǎng dié,
hòu yǒu chén lǐ jiān sān sū。
guó zhāo yì cái yáng tài shǐ,
ěr lái rèn zhào jù míng shì。
tóng shí wáng zǐ fù tóng diào,
sì xián xiāng wàng pǒ xiāng sì。
jiē zāi wáng zǐ cái wèi lèi,
zhèng sè lì zhāo duō lùn yì。
wèi néng mò mò yù shǐ tái,
gān zuò qī qī zhōu xiàn lì。
xiǎo zhōu guǎ shì wú bù shū,
shí shí fǎng wǒ chéng nán jū。
jī ruǎn piān zhī jǐu zhōng qù,
zhuāng hùi jù tán háo shàng yú。
jūn rú yún jiān zhé yì zhī kǒng luán,
wǒ rú jiāo lóng shī shǔi ér ní pán。
bǎi nián qióng dá qǐ zú dào,
zhī yuàn cháng shēng xué huáng lǎo。
sú rú bái shǒu sòng chén biān,
shé bì ěr lóng shū kě lián。
wén zhāng chéng míng dì xiǎo jì,
bó xué nǐ shèng fēi zhēn chuán。
xū shēng làng sǐ bù zì wù,
shàng gòu kōng yán cháo liè xiān。
xiān rén yuē wǒ yóu é méi,
jūn yì mò fù qīng chéng qī。
shǔ yán zhàn míng zhēn wǒ shī,
jūn jiā jiàn yì jiāng hé wèi。
sūi shān tǎng yù qí yáng zǐ,
gòng fù rán lóng súi suǒ zhī。