满庭芳(前题)

(宋代)王之望

海国寒轻,江南春早,小梅已漏芳妍。岁前冬后,和气欲回旋。此芳瑶台阆苑,仙人下、白玉云軿。人间世,风帆月棹,同泛五湖船。
当年。参谒地,鱼轩象服,锵佩朝天。向闽邦开国,福地真传。今日华筵寿斝,儿孙拥、兰玉相鲜。休辞□,蓬莱清浅,看取变桑田。

王之望

王之望(1102-1170),南宋著名诗人、书法名家。字瞻叔。南宋襄阳谷城人(今湖北省谷城县),后寓居台州(今浙江省临海县)。其父王纲,任徽州(今安徽省歙县)通判(与知府、知州共治政事),因反对金人立卖国求荣的张邦昌为君,为时人所敬重。绍兴八年(1138年)中进士,乾道六年(1170年)卒于临海。所著有《汉滨集》、《奏议》、《经解》等行于世。南宋高宗、孝宗时期著名诗人。

《满庭芳(前题)》拼音标注

mǎn tíng fāng ( qián tí )
hǎi guó hán qīng,
jiāng nán chūn zǎo,
xiǎo méi yǐ lòu fāng yán。
sùi qián dōng hòu,
hé qì yù húi xuán。
cǐ fāng yáo tái lǎng yuàn,
xiān rén xià 、 bái yù yún píng。
rén jiān shì,
fēng fān yuè zhuō,
tóng fàn wǔ hú chuán。
dāng nián。
cān yè dì,
yú xuān xiàng fú,
qiāng pèi zhāo tiān。
xiàng mǐn bāng kāi guó,
fú dì zhēn chuán。
jīn rì huá yán shòu jiǎ,
ér sūn yǒng 、 lán yù xiāng xiān。
xīu cí □,
péng lái qīng qiǎn,
kàn qǔ biàn sāng tián。