
周必大
周必大(1126年8月15日—1204年10月25日),字子充,一字洪道,自号平园老叟。原籍管城(今河南郑州),至祖父周诜时居吉州庐陵(今江西省吉安县永和镇周家村)。南宋著名政治家、文学家,“庐陵四忠”之一。开禧三年(1207年),赐谥文忠,宁宗亲书“忠文耆德之碑”。周必大工文词,为南宋文坛盟主。与陆游、范成大、杨万里等都有很深的交情。著有《省斋文稿》、《平园集》等80余种,共200卷。
《杨子直示还寿皇御批制草熟状将以新诗叹服匠》拼音标注
yáng zǐ zhí shì huán shòu huáng yù pī zhì cǎo shú zhuàng jiāng yǐ xīn shī tàn fú jiàng
bìng kě xiāng rú sī kǔ chí,
zhì jīn mèng qiè cǎo má shí。
dǐng hú zhù jìu lóng xīn qù,
yún hàn zhāng chéng lù shàng chúi。
dōng rì máo yán sūi kě pù,
chūn fēng yù diàn qǐ wàng sī。
shǐ jūn zì yǒu rú lún bǐ,
hùi tà jīn luán qì zhǔ zhī 。