同刘主簿承介建昌江泛舟作

(唐代)吴筠

吾友从吏隐,和光心杳然。鸣琴正多暇,啸侣浮清川。
风霁远澄映,昭昭涵洞天。坐惊众峰转,乃觉孤舟迁。
崖屿非一状,差池过目前。徘徊白日暮,月色江中鲜。
真兴殊未已,滔滔且溯沿。时歌沧浪曲,或诵逍遥篇。
酣畅迷夜久,迟迟方告旋。此时无相与,其旨在忘筌。

吴筠

吴筠 (?一778年),唐朝华州华阴(今陕西华阴县)人。字贞节。一作正节。性高鲠,少举儒子业,进士落第后隐居南阳倚帝山。天宝初召至京师,请隶人道门。后入嵩山,师承冯齐整而受正一之法。与当时文士李白等交往甚密。玄宗多次征召,应对皆名教世务,并以微言讽帝,深蒙赏赐。后被高力士谗言所伤,固辞还山。东游至会稽,大历十三年(778)卒于剡中。弟子私谥“宗元先生”。

《同刘主簿承介建昌江泛舟作》拼音标注

tóng líu zhǔ bù chéng jiè jiàn chāng jiāng fàn zhōu zuò
wú yǒu cóng lì yǐn,
hé guāng xīn yǎo rán。
míng qín zhèng duō xiá,
xiào lv̌ fú qīng chuān。
fēng jì yuǎn chéng yìng,
zhāo zhāo hán dòng tiān。
zuò liáng zhòng fēng zhuǎn,
nǎi jué gū zhōu qiān。
yá yǔ fēi yī zhuàng,
chà chí guò mù qián。
pái huái bái rì mù,
yuè sè jiāng zhōng xiān。
zhēn xīng shū wèi yǐ,
tāo tāo qiě sù yán。
shí gē cāng làng qū,
huò sòng xiāo yáo piān。
hān chàng mí yè jǐu,
chí chí fāng gào xuán。
cǐ shí wú xiāng yǔ,
qí zhǐ zài wàng quán。