季直经干喜得三白次师绎韵见饷走笔奉和
(宋代)曹彦约
年来悭雪意如何,抟空岁不堪隃度。
新夸两白已呈祥,数日天工还作恶。
栽培玉屑界琼田,指顾同云藏碧落。
万象改容龙战野,满船空载鱼纵壑。
诗才唤起金闺人,坡上传香梅缀萼。
明当改选岁又稔,扬州骑得缠腰鹤。
家有灵光独岿然,不感鴒原惊已昨。
岂无他人和者寡,不有阿咸几落寞。
关心不见九华楼,旧游莫叹登云阁。
与我新诗字字奇,珠玉盈怀分陆橐。

曹彦约
曹彦约(1157~1228)南宋大臣。字简甫,号昌谷,南康军都昌(今属江西)人。淳熙八年进士。曾从朱熹讲学,后受人之召,负责汉阳军事,因部署抗金有方,改知汉阳军。后累官宝谟阁待制、知成都府。嘉定初,为湖南转运判官,镇压郴州(今湖南郴县)瑶民起义,后任利州路(今属陕西)转运判官兼知利州,发漕司储粮减价粜与饥民、通商蠲税,并论兵柄财权并列之弊。宝庆元年,擢为兵部侍郎,迁礼部侍郎,不久又授为兵部尚书,力辞不拜,后以华文阁学士致仕,卒谥“文简”。
《季直经干喜得三白次师绎韵见饷走笔奉和》拼音标注
jì zhí jīng gān xǐ dé sān bái cì shī yì yùn jiàn xiǎng zǒu bǐ fèng hé
sān nóng yī mìng rú zhǐ bó,
yǐ dìng gài cáng yóu bù lè。
nián lái qiān xuě yì rú hé,
tuán kōng sùi bù kān yú dù。
xīn kuā liǎng bái yǐ chéng xiáng,
shù rì tiān gōng huán zuò è。
zāi péi yù xiè jiè qióng tián,
zhǐ gù tóng yún cáng bì luò。
wàn xiàng gǎi róng lóng zhàn yě,
mǎn chuán kōng zài yú zòng hè。
shī cái huàn qǐ jīn gūi rén,
pō shàng chuán xiāng méi zhùi è。
míng dāng gǎi xuǎn sùi yòu rěn,
yáng zhōu qí dé chán yāo hè。
jiā yǒu líng guāng dú kūi rán,
bù gǎn líng yuán liáng yǐ zuó。
qǐ wú tā rén hé zhě guǎ,
bù yǒu ā xián jī luò mò。
guān xīn bù jiàn jǐu huá lóu,
jìu yóu mò tàn dēng yún gé。
yǔ wǒ xīn shī zì zì qí,
zhū yù yíng huái fēn lù tuó 。
- 上一篇:家本谯人得奉祠毫州喜赋述怀
- 下一篇:黄季通挽章