大龙湫歌

(清代)阮元

山回路断溪谷穷,灵湫阴閟龙所宫。眼前无石不卓立,天上有所皆飞空。

飞空直落一千尺,鬼神不在疏凿功。绝壁古色划尔破,山腹元气冲然通。

有时静注绝不动,春阳下照神和融。有时飞舞渐作态,已知圆嶂生微风。

一瓯春茗啜已尽,所花未散犹复摇玲珑。飒然乘飙更挥霍,随意所向无西东。

不向寻常落处落,或五十步百步皆濛濛。岂料仙境在人世,谁作妙戏惟天公。

云烟雨雪银河虹,玉尘冰縠珠帘栊。万象变幻那足比,若涉拟议皆非工。

石门飞瀑已奇绝,到此始叹无能同。惟有天柱矗立龙湫中,屹然百丈与此争雌雄。

阮元

阮元(1764~1849)字伯元,号云台、雷塘庵主,晚号怡性老人,江苏仪征人,乾隆五十四年进士,先后任礼部、兵部、户部、工部侍郎,山东、浙江学政,浙江、江西、河南巡抚及漕运总督、湖广总督、两广总督、云贵总督等职。历乾隆、嘉庆、道光三朝,体仁阁大学士,太傅,谥号文达。他是著作家、刊刻家、思想家,在经史、数学、天算、舆地、编纂、金石、校勘等方面都有着非常高的造诣,被尊为三朝阁老、九省疆臣,一代文宗。

《大龙湫歌》拼音标注

dà lóng jiǎo gē
shān húi lù duàn xī gǔ qióng,
líng jiǎo yīn bì lóng suǒ gōng。
yǎn qián wú shí bù zhuō lì,
tiān shàng yǒu suǒ jiē fēi kōng。
fēi kōng zhí luò yī qiān chǐ,
gǔi shén bù zài shū záo gōng。
jué bì gǔ sè huá ěr pò,
shān fù yuán qì chōng rán tōng。
yǒu shí jìng zhù jué bù dòng,
chūn yáng xià zhào shén hé róng。
yǒu shí fēi wǔ jiàn zuò tài,
yǐ zhī yuán zhàng shēng wēi fēng。
yī ōu chūn míng chuò yǐ jǐn,
suǒ huā wèi sàn yóu fù yáo líng lóng。
sà rán chéng biāo gèng hūi huò,
súi yì suǒ xiàng wú xī dōng。
bù xiàng xún cháng luò chù luò,
huò wǔ shí bù bǎi bù jiē méng méng。
qǐ liào xiān jìng zài rén shì,
shúi zuò miào xì wéi tiān gōng。
yún yān yǔ xuě yín hé hóng,
yù chén bīng hú zhū lián lóng。
wàn xiàng biàn huàn nà zú bǐ,
ruò shè nǐ yì jiē fēi gōng。
shí mén fēi pù yǐ qí jué,
dào cǐ shǐ tàn wú néng tóng。
wéi yǒu tiān zhù chù lì lóng jiǎo zhōng,
yì rán bǎi zhàng yǔ cǐ zhēng cí xióng。