魏华甫鹤山书院

(宋代)叶适

苍崔有顶我为庐,日君月妃霍下趋。梳风洗雨耳自醒,玉帝诏许担宸居。

周公仲尼在左右,勘点六籍开凡愚。曾经秦祸多散阙,郑笺毛传悲纷如。

精神感通若亲授,损益殷夏还其初。忆君低回校天禄,高论自遣陈言锄。

况今卓绝离人境,妙悟岂可常情拘。飘零每疑梦魂到,惝慌忽堕西南书。

韩吕之相以类聚,程张之师以道俱。业调甘酸嗜秦炙,肯逐象罔迷玄珠。

分明愤发贯篇首,端的镂写传吾徒。乃知山中新所得,慢简閒编皆弃馀。

脩林远岭秋映蔽,浓花近院春扶疏。彫胡已馈豆笾静,黄独未斸筐篮孤。

垂竿桐江笑短弱,负鼎莘野嫌豪粗。岷峨崔嵬留后拒,滟滪突兀催前驱。

莫嗔猿鹤不解事,与民由之诚丈夫。

叶适

叶适(1150年5月26日—1223年2月21日),字正则,号水心居士,温州永嘉(今浙江温州)人,南宋著名思想家、文学家、政论家,世称水心先生。嘉定十六年(1223年),叶适去世,年七十四,赠光禄大夫,获谥“文定”(一作忠定),故又称“叶文定”、“叶忠定”。叶适主张功利之学,反对空谈性命,对朱熹学说提出批评,为永嘉学派集大成者。他所代表的永嘉事功学派,与当时朱熹的理学、陆九渊的心学并列为“南宋三大学派”,对后世影响深远,是温州创业精神的思想发源。著有《水心先生文集》、《水心别集》、《习学记言》等。

《魏华甫鹤山书院》拼音标注

wèi huá fǔ hè shān shū yuàn
cāng cūi yǒu dǐng wǒ wèi lú,
rì jūn yuè fēi huò xià qū。
shū fēng xǐ yǔ ěr zì xǐng,
yù dì zhào xǔ dàn chén jū。
zhōu gōng zhòng ní zài zuǒ yòu,
kān diǎn lìu jí kāi fán yú。
céng jīng qín huò duō sàn què,
zhèng jiān máo chuán bēi fēn rú。
jīng shén gǎn tōng ruò qīn shòu,
sǔn yì yīn xià huán qí chū。
yì jūn dī húi xiào tiān lù,
gāo lùn zì qiǎn chén yán chú。
kuàng jīn zhuō jué lí rén jìng,
miào wù qǐ kě cháng qíng jū。
piāo líng měi yí mèng hún dào,
chǎng huāng hū duò xī nán shū。
hán lv̌ zhī xiāng yǐ lèi jù,
chéng zhāng zhī shī yǐ dào jù。
yè diào gān suān shì qín zhì,
kěn zhú xiàng wǎng mí xuán zhū。
fēn míng fèn fā guàn piān shǒu,
duān de lòu xiě chuán wú tú。
nǎi zhī shān zhōng xīn suǒ dé,
màn jiǎn xián biān jiē qì yú。
xīu lín yuǎn líng qīu yìng bì,
nóng huā jìn yuàn chūn fú shū。
diāo hú yǐ kùi dòu biān jìng,
huáng dú wèi zhǔ kuāng lán gū。
chúi gān tóng jiāng xiào duǎn ruò,
fù dǐng shēn yě xián háo cū。
mín é cūi wéi líu hòu jù,
yàn yù tū wù cūi qián qū。
mò tián yuán hè bù jiě shì,
yǔ mín yóu zhī chéng zhàng fū。