梅花曲
(宋代)刘几
浅浅池塘。深深庭院,复出短短垣墙。年年为尔,若九真巡会、宝垣流芳。向人自有,绵渺无言,深意深藏。倾国倾城,天教与、抵死芳香。袅须金色,轻危欲压,绰约冠中央。蒂团红蜡,兰肌粉艳巧能妆。婵娟一种风流,如雪如冰衣霓裳。永日依倚,春风笑野棠。

刘几
刘几(一○○八~一○八八),字伯寿,号玉华庵主(《风月堂诗话》),洛阳(今属河南)人。仁宗朝进士(清雍正《河南通志》卷四五)。通判邠州,知宁州。英宗时为秦凤总管。神宗时以秘书监致仕,隐居嵩山玉华峰下。哲宗元祐三年卒,年八十。
《梅花曲》拼音标注
méi huā qū
qiǎn qiǎn chí táng。
shēn shēn tíng yuàn,
fù chū duǎn duǎn yuán qiáng。
nián nián wèi ěr,
ruò jǐu zhēn xún hùi 、 bǎo yuán líu fāng。
xiàng rén zì yǒu,
mián miǎo wú yán,
shēn yì shēn cáng。
qīng guó qīng chéng,
tiān jiào yǔ 、 dǐ sǐ fāng xiāng。
niǎo xū jīn sè,
qīng wēi yù yā,
chuò yuē guān zhōng yāng。
dì tuán hóng là,
lán jī fěn yàn qiǎo néng zhuāng。
chán juān yī zhǒng fēng líu,
rú xuě rú bīng yī ní cháng。
yǒng rì yī yǐ,
chūn fēng xiào yě táng。