依韵答公节

(宋代)强至

长髯踏昏鼓,诗卷置予怀。
屡读销兰炬,幽眠废竹斋。
雷陈叨契销,李杜愧名偕。
明月惊双目,清风畅百骸。
旧游今历纪,新句老逾佳。
笔力支倾岳,词源泻倒淮。
觅官犹博奕,贱赋甚优徘。
夫子心虽壮,群儿口更排。
谤讥从尔类,事业属吾侪。
他日材须用,平时照莫埋。
相期空有道,欲荐反无阶。
足跌那伤骥,角争堪笑蜗。
醉乡逃得丧,俗调外淫哇。
纵酒时遗帻,逢人或懒鞋。
閒乘太湖棹,静系洞庭涯。
梅雨开新霁,江天敛宿霾。
苦吟邀郢客,妙唱听吴娃。
顾我千忧集,陪兄一笑乖。
此行情分厚,枉道愿言谐。
策马关城远,深愁日坠崖。

强至

强至(1022年~1076年),字几圣,杭州(今属浙江)人。仁宗庆历六年(1046年)进士,充泗州司理参军,历官浦江、东阳、元城令。英宗治平四年(1067年),韩琦聘为主管机宜文字,后在韩幕府六年。熙宁五年(1072年),召判户部勾院、群牧判官。熙宁九年(1076年),迁祠部郎中、三司户部判官。不久卒。其子强浚明收集其遗文,编《祠部集》四十卷,曾巩为之序,已佚。清代强汝询《求益斋文集》卷八《祠部公家传》有传。

《依韵答公节》拼音标注

yī yùn dá gōng jié
cháng rán tà hūn gǔ,
shī juàn zhì yú huái。
lv̌ dú xiāo lán jù,
yōu mián fèi zhú zhāi。
léi chén tāo qì xiāo,
lǐ dù kùi míng xié。
míng yuè liáng shuāng mù,
qīng fēng chàng bǎi hái。
jìu yóu jīn lì jì,
xīn jù lǎo yú jiā。
bǐ lì zhī qīng yuè,
cí yuán xiè dǎo huái。
mì guān yóu bó yì,
jiàn fù shén yōu pái。
fū zǐ xīn sūi zhuàng,
qún ér kǒu gèng pái。
bàng jī cóng ěr lèi,
shì yè shǔ wú chái。
tā rì cái xū yòng,
píng shí zhào mò mái。
xiāng qī kōng yǒu dào,
yù jiàn fǎn wú jiē。
zú diē nà shāng jì,
jiǎo zhēng kān xiào guā。
zùi xiāng táo dé sāng,
sú diào wài yín wā。
zòng jǐu shí yí zé,
féng rén huò lǎn xié。
xián chéng tài hú zhuō,
jìng xì dòng tíng yá。
méi yǔ kāi xīn jì,
jiāng tiān liàn sù mái。
kǔ yín yāo yǐng kè,
miào chàng tīng wú wá。
gù wǒ qiān yōu jí,
péi xiōng yī xiào guāi。
cǐ xíng qíng fēn hòu,
wǎng dào yuàn yán xié。
cè mǎ guān chéng yuǎn,
shēn chóu rì zhùi yá 。