闻杭饥

(宋代)强至

客从吾乡来,告我岁大歉。
百金易斗粟,富者头屡撼。
饿殍相枕藉,亿口尽虚颔。
客言尚未竟,予泪已成点。
避席骇相问,予衷不能掩。
位卑俸给薄,用度抑难减。
是以之官日,尽室来未敢。
予行弟独留,居常动予慊。
岁凶吾产薄,虑其苦粗淡。
所以闻客言,私怀辄兴感。
客遽前止予,君言固足贬。
善自忧家为,微俸诚亦忝。
上有天子明,封章日可剡。
先陈劭耕稼,次述抑聚敛。
澄汰兵籍冗,惇尚土木俭。
坐使四海富,宁患食不糁。
胡为所谋狭,而复自戚惨。
再拜起谢客,予言愧尘玷。

强至

强至(1022年~1076年),字几圣,杭州(今属浙江)人。仁宗庆历六年(1046年)进士,充泗州司理参军,历官浦江、东阳、元城令。英宗治平四年(1067年),韩琦聘为主管机宜文字,后在韩幕府六年。熙宁五年(1072年),召判户部勾院、群牧判官。熙宁九年(1076年),迁祠部郎中、三司户部判官。不久卒。其子强浚明收集其遗文,编《祠部集》四十卷,曾巩为之序,已佚。清代强汝询《求益斋文集》卷八《祠部公家传》有传。

《闻杭饥》拼音标注

wén háng jī
kè cóng wú xiāng lái,
gào wǒ sùi dà qiàn。
bǎi jīn yì dǒu sù,
fù zhě tóu lv̌ hàn。
è piǎo xiāng zhěn jiè,
yì kǒu jǐn xū hàn。
kè yán shàng wèi jìng,
yú lèi yǐ chéng diǎn。
bì xí hài xiāng wèn,
yú zhōng bù néng yǎn。
wèi bēi fèng gěi bó,
yòng dù yì nán jiǎn。
shì yǐ zhī guān rì,
jǐn shì lái wèi gǎn。
yú xíng dì dú líu,
jū cháng dòng yú qiàn。
sùi xiōng wú chǎn bó,
lv̀ qí kǔ cū dàn。
suǒ yǐ wén kè yán,
sī huái zhé xīng gǎn。
kè jù qián zhǐ yú,
jūn yán gù zú biǎn。
shàn zì yōu jiā wèi,
wēi fèng chéng yì tiǎn。
shàng yǒu tiān zǐ míng,
fēng zhāng rì kě yǎn。
xiān chén shào gēng jià,
cì shù yì jù liàn。
chéng tài bīng jí rǒng,
dūn shàng tǔ mù jiǎn。
zuò shǐ sì hǎi fù,
níng huàn shí bù sān。
hú wèi suǒ móu xiá,
ér fù zì qī cǎn。
zài bài qǐ xiè kè,
yú yán kùi chén diàn 。