题蕴忠上人歙砚

(宋代)强至

山僧有砚名龙尾,此石来从歙溪水。
通明直可照发毛,莹滑不溪安手指。
案上长疑片月生,匣中自有浮云起。
苍然颜色涵秋波,不学端州夸嫩紫。
溪匠琢为寒瓦形,如从铜雀初飘零。
只仍故状不复改,独有乱点生繁星。
高闲上人妙书札,什袭藏来时一发。
拂开轻雾磨烟煤,挥洒霜毫冰纸滑。
咄嗟此砚何为哉,世上别有润色材。
胡不往焉与徘徊,日濡大笔把诏裁,
无久滞此空尘埃。

强至

强至(1022年~1076年),字几圣,杭州(今属浙江)人。仁宗庆历六年(1046年)进士,充泗州司理参军,历官浦江、东阳、元城令。英宗治平四年(1067年),韩琦聘为主管机宜文字,后在韩幕府六年。熙宁五年(1072年),召判户部勾院、群牧判官。熙宁九年(1076年),迁祠部郎中、三司户部判官。不久卒。其子强浚明收集其遗文,编《祠部集》四十卷,曾巩为之序,已佚。清代强汝询《求益斋文集》卷八《祠部公家传》有传。

《题蕴忠上人歙砚》拼音标注

tí yùn zhōng shàng rén xī yàn
shān sēng yǒu yàn míng lóng wěi,
cǐ shí lái cóng xī xī shǔi。
tōng míng zhí kě zhào fā máo,
yíng huá bù xī ān shǒu zhǐ。
àn shàng cháng yí piàn yuè shēng,
xiá zhōng zì yǒu fú yún qǐ。
cāng rán yán sè hán qīu bō,
bù xué duān zhōu kuā nèn zǐ。
xī jiàng zhuó wèi hán wǎ xíng,
rú cóng tóng què chū piāo líng。
zhǐ réng gù zhuàng bù fù gǎi,
dú yǒu luàn diǎn shēng fán xīng。
gāo xián shàng rén miào shū zhá,
shí xí cáng lái shí yī fā。
fú kāi qīng wù mó yān méi,
hūi sǎ shuāng háo bīng zhǐ huá。
duō jiē cǐ yàn hé wèi zāi,
shì shàng bié yǒu rùn sè cái。
hú bù wǎng yān yǔ pái huái,
rì rú dà bǐ bǎ zhào cái,
wú jǐu zhì cǐ kōng chén āi 。