三年衔恤绝不吟诗既奉祥祭触绪摧裂偶得古诗三章呈叔逢兄并似彦威侄 其一

(宋代)程公许

髧髦联雁队,娱侍三老人。清风一家法,欢颜四时春。

转烛二十年,俯仰含悲辛。聚散泡起灭,了知幻非真。

忽忽如有见,耿耿恨难平。孝爱自天性,宁与迹俱陈。

程公许

程公许(?—1251),字季与,一字希颖,号沧州。南宋眉州眉山(今属四川)人,一说叙州宣化(今四川宜宾西北)人。嘉定进士。历官著作郎、起居郎,数论劾史嵩之。后迁中书舍人,进礼部侍郎,又论劾郑清之。屡遭排挤,官终权刑部尚书。有文才,今存《沧州尘缶编》。

《三年衔恤绝不吟诗既奉祥祭触绪摧裂偶得古诗三章呈叔逢兄并似彦威侄 其一》拼音标注

sān nián xián xù jué bù yín shī jì fèng xiáng jì hóng xù cūi liè ǒu dé gǔ shī sān zhāng chéng shū féng xiōng bìng sì yàn wēi zhí qí yī
dàn máo lián yàn dùi,
yú shì sān lǎo rén。
qīng fēng yī jiā fǎ,
huān yán sì shí chūn。
zhuǎn zhú èr shí nián,
fǔ yǎng hán bēi xīn。
jù sàn pào qǐ miè,
le zhī huàn fēi zhēn。
hū hū rú yǒu jiàn,
gěng gěng hèn nán píng。
xiào ài zì tiān xìng,
níng yǔ jī jù chén。