赠吴郡诸居士

(宋代)程公许

终南径甚捷,结茆邻帝乡。朝为谷口翁,暮为省中郎。

先生独何谷,寄傲临沧浪。才高世莫染,德薰名自香。

青黄分谁数,膏火竟堪伤。游心圣贤域,脱身忧患场。

世路虽龃龉,天衢自腾骧。扪虱竟谁见,卧龙兴何长。

借居仲奄里,未升公德堂。十年逐流摈,千里坐相忘。

颓龄或可借,辟谷岂无方。终期继青莲,摇笔颂紫阳。

程公许

程公许(?—1251),字季与,一字希颖,号沧州。南宋眉州眉山(今属四川)人,一说叙州宣化(今四川宜宾西北)人。嘉定进士。历官著作郎、起居郎,数论劾史嵩之。后迁中书舍人,进礼部侍郎,又论劾郑清之。屡遭排挤,官终权刑部尚书。有文才,今存《沧州尘缶编》。

《赠吴郡诸居士》拼音标注

zèng wú jùn zhū jū shì
zhōng nán jìng shén jié,
jié mǎo lín dì xiāng。
zhāo wèi gǔ kǒu wēng,
mù wèi shěng zhōng láng。
xiān shēng dú hé gǔ,
jì ào lín cāng làng。
cái gāo shì mò rǎn,
dé xūn míng zì xiāng。
qīng huáng fēn shúi shù,
gāo huǒ jìng kān shāng。
yóu xīn shèng xián yù,
tuō shēn yōu huàn cháng。
shì lù sūi jǔ yǔ,
tiān qú zì téng xiāng。
mén shī jìng shúi jiàn,
wò lóng xīng hé cháng。
jiè jū zhòng yǎn lǐ,
wèi shēng gōng dé táng。
shí nián zhú líu bìn,
qiān lǐ zuò xiāng wàng。
túi líng huò kě jiè,
pì gǔ qǐ wú fāng。
zhōng qī jì qīng lián,
yáo bǐ sòng zǐ yáng。