良月十六日以祈晴宿斋郊坛寺僧拉登梅岩读高
(宋代)程公许
小臣职骏奔,单车倦涂潦,
崇阜逾巘崿,
层坛敷千藁右兴念经始,面势若天造。
涛云日两潮,幄雾山四抱。
袍毳亦可人,杖藜共幽讨。
枯梅傲岩晚,阴壑得寒早。
勋华昔同来,奎文绚丽藻。
山灵沐高泽,虹彩轶晴吴。
苔蹊几窘步,棕干撑健倒。
嵌窦咽泉流,金石韵击考。
斋庐耿灯青,簷花垂带缟。
苦怜风力痴,未快霾阴扫。
排云出乌轮,测景进黄道。
六合还清明,烟霞愿投老。

程公许
程公许(?—1251),字季与,一字希颖,号沧州。南宋眉州眉山(今属四川)人,一说叙州宣化(今四川宜宾西北)人。嘉定进士。历官著作郎、起居郎,数论劾史嵩之。后迁中书舍人,进礼部侍郎,又论劾郑清之。屡遭排挤,官终权刑部尚书。有文才,今存《沧州尘缶编》。
《良月十六日以祈晴宿斋郊坛寺僧拉登梅岩读高》拼音标注
liáng yuè shí lìu rì yǐ qí qíng sù zhāi jiāo tán sì sēng lā dēng méi yán dú gāo
zhù cè sòng jǐu zhòng,
jiāo qīu yǐ qíng dǎo。
xiǎo chén zhí jùn bēn,
dān chē juàn tú lǎo,
chóng fù yú yǎn è,
céng tán fū qiān gǎo yòu xīng niàn jīng shǐ,
miàn shì ruò tiān zào。
tāo yún rì liǎng cháo,
wò wù shān sì bào。
páo cùi yì kě rén,
zhàng lí gòng yōu tǎo。
kū méi ào yán wǎn,
yīn hè dé hán zǎo。
xūn huá xī tóng lái,
kúi wén xuàn lì zǎo。
shān líng mù gāo zé,
hóng cǎi yì qíng wú。
tái xī jī jiǒng bù,
zōng gān chēng jiàn dǎo。
qiàn dòu yān quán líu,
jīn shí yùn jí kǎo。
zhāi lú gěng dēng qīng,
yán huā chúi dài gǎo。
kǔ lián fēng lì chī,
wèi kuài mái yīn sǎo。
pái yún chū wū lún,
cè jǐng jìn huáng dào。
lìu hé huán qīng míng,
yān xiá yuàn tóu lǎo 。