和王舍人、崔补阙题天王寺

(唐代)黄滔

郭内青山寺,难论此崛奇。白云生院落,流水下城池。
石像雷霆启,江沙鼎鼐期。岳僧来坐夏,秦客会题诗。
冈转泉根滑,门升藓级危。紫微今日句,黄绢昔年碑。
歇鹤松低阁,鸣蛩径出篱。粉垣千堵束,金塔九层支。
啼鸟笙簧韵,开花锦绣姿。清斋奔井邑,玄发剃熊罴。
极浦征帆小,平芜落日迟。风篁清却暑,烟草绿无时。
信士三公作,灵踪四绝推。良游如不宿,明月拟何之。

黄滔

黄滔(840~911),字文江,莆田城内前埭(今荔城区东里巷)人,晚唐五代著名的文学家,被誉为“福建文坛盟主”、闽中“文章初祖”。《四库全书》收《黄御史集》10卷,附录1卷。

《和王舍人、崔补阙题天王寺》拼音标注

hé wáng shè rén 、 cūi bǔ què tí tiān wáng sì
guō nèi qīng shān sì,
nán lùn cǐ jué qí。
bái yún shēng yuàn luò,
líu shǔi xià chéng chí。
shí xiàng léi tíng qǐ,
jiāng shā dǐng nài qī。
yuè sēng lái zuò xià,
qín kè hùi tí shī。
gāng zhuǎn quán gēn huá,
mén shēng xiǎn jí wēi。
zǐ wēi jīn rì jù,
huáng juàn xī nián bēi。
xiē hè sōng dī gé,
míng qióng jìng chū lí。
fěn yuán qiān dǔ shù,
jīn tǎ jǐu céng zhī。
tí niǎo shēng huáng yùn,
kāi huā jǐn xìu zī。
qīng zhāi bēn jǐng yì,
xuán fā tì xióng pí。
jí pǔ zhēng fān xiǎo,
píng wú luò rì chí。
fēng huáng qīng què shǔ,
yān cǎo lv̀ wú shí。
xìn shì sān gōng zuò,
líng zōng sì jué tūi。
liáng yóu rú bù sù,
míng yuè nǐ hé zhī。