木兰花慢(许侍郎奕生日十月二十四日)
(宋代)魏了翁
人生天地两仪间。且住百来年。数初度庚寅,未来甲子,尽自宽闲。太平竟须公等,终不成、造物谩生贤。拓取面前路径,著身常要平宽。
魏了翁
魏了翁(1178年—1237年) ,字华父,号鹤山,邛州蒲江(今属四川)人。南宋著名理学家、思想家、大臣。嘉熙元年(1237年)卒,年六十,赠太师、秦国公,谥文靖。魏了翁反对佛、老“无欲”之说,认为圣贤只言“寡欲”不言“无欲”,指出“虚无,道之害也”。推崇朱熹理学,但也怀疑朱注各经是否完全可靠。提出“心者人之太极,而人心已又为天地之太极”,强调“心”的作用,又和陆九渊接近。能诗词,善属文,其词语意高旷,风格或清丽,或悲壮。著有《鹤山全集》、《九经要义》、《古今考》、《经史杂钞》、《师友雅言》等,词有《鹤山长短句》。
《木兰花慢(许侍郎奕生日十月二十四日)》拼音标注
mù lán huā màn ( xǔ shì láng yì shēng rì shí yuè èr shí sì rì )
jì běi rén qí wū,
kàn lóng shǒu 、 xǔ zhòng yuán。
zì yǒng jié lái gūi,
chí hé zhí shàng,
shúi yǔ zhēng xiān。
hǎo guān dào tóu zuò chè,
xiē ér qiàn quē biàn tú rán。
wǒ ài qìng yuán lóng shǒu,
dāng chūn bù zhú shí yán。
rén shēng tiān dì liǎng yí jiān。
qiě zhù bǎi lái nián。
shù chū dù gēng yín,
wèi lái jiǎ zǐ,
jǐn zì kuān xián。
tài píng jìng xū gōng děng,
zhōng bù chéng 、 zào wù mán shēng xián。
tuò qǔ miàn qián lù jìng,
zhù shēn cháng yào píng kuān。