送杨尚书知沪洲
(宋代)魏了翁
五更呼儿拭残泪,淹速有命吾归休。
殿头三拜疏,去意浩意收。
内前宣辞赐颜色,外间祖帐如云稠。
往年长安道,笑谈取公侯。
白璧抵山车断流,黄金牣屋花满楼。
万钉围腰笏头带,廷绅啧啧悬两眸。
吁嗟此何物,白尽人间头。
二十年重来,见此勇退杨沪洲。
平生志气未肯倾,卷怀归洗岷峨愁。
我往送之门,感事增百忧。
匆匆别公上车去,怕鬼见笑君奚留。
魏了翁
魏了翁(1178年—1237年) ,字华父,号鹤山,邛州蒲江(今属四川)人。南宋著名理学家、思想家、大臣。嘉熙元年(1237年)卒,年六十,赠太师、秦国公,谥文靖。魏了翁反对佛、老“无欲”之说,认为圣贤只言“寡欲”不言“无欲”,指出“虚无,道之害也”。推崇朱熹理学,但也怀疑朱注各经是否完全可靠。提出“心者人之太极,而人心已又为天地之太极”,强调“心”的作用,又和陆九渊接近。能诗词,善属文,其词语意高旷,风格或清丽,或悲壮。著有《鹤山全集》、《九经要义》、《古今考》、《经史杂钞》、《师友雅言》等,词有《鹤山长短句》。
《送杨尚书知沪洲》拼音标注
sòng yáng shàng shū zhī hù zhōu
duàn yàn huái gūi lú yè qīu,
lí luán gǎn zhào líng huā xīu。
wǔ gèng hū ér shì cán lèi,
yān sù yǒu mìng wú gūi xīu。
diàn tóu sān bài shū,
qù yì hào yì shōu。
nèi qián xuān cí sì yán sè,
wài jiān zǔ zhàng rú yún chóu。
wǎng nián cháng ān dào,
xiào tán qǔ gōng hóu。
bái bì dǐ shān chē duàn líu,
huáng jīn rèn wū huā mǎn lóu。
wàn dīng wéi yāo hù tóu dài,
tíng shēn zé zé xuán liǎng móu。
xū jiē cǐ hé wù,
bái jǐn rén jiān tóu。
èr shí nián zhòng lái,
jiàn cǐ yǒng tùi yáng hù zhōu。
píng shēng zhì qì wèi kěn qīng,
juàn huái gūi xǐ mín é chóu。
wǒ wǎng sòng zhī mén,
gǎn shì zēng bǎi yōu。
cōng cōng bié gōng shàng chē qù,
pà gǔi jiàn xiào jūn xī líu 。
- 上一篇:题牟节叟介寿堂和刘左史韵
- 下一篇:送从子令宪西归