送黄考功□广东运判分韵得汉字

(宋代)魏了翁

凉风厉萧辰,秋事已一半。
同舍多望郎,萍聚复云散。
得士良苦艰,引去何浩瀚。
日日送行人,青衫浃流汗。
其间白石翁,清庙之圭瓒。
器采仪周行,词章辈楚乱。
秘丘第一官,修途日未旰。
掉头不肯住,持节下霄汉。
草木识清名,风尘入长算。
安得此老宿,为世洗愁叹。
同省并门居,昔我缀华贯。
高标壁千仞,临分重嗟惋。
相期绍前微,岁晚堪把玩。

魏了翁

魏了翁(1178年—1237年) ,字华父,号鹤山,邛州蒲江(今属四川)人。南宋著名理学家、思想家、大臣。嘉熙元年(1237年)卒,年六十,赠太师、秦国公,谥文靖。魏了翁反对佛、老“无欲”之说,认为圣贤只言“寡欲”不言“无欲”,指出“虚无,道之害也”。推崇朱熹理学,但也怀疑朱注各经是否完全可靠。提出“心者人之太极,而人心已又为天地之太极”,强调“心”的作用,又和陆九渊接近。能诗词,善属文,其词语意高旷,风格或清丽,或悲壮。著有《鹤山全集》、《九经要义》、《古今考》、《经史杂钞》、《师友雅言》等,词有《鹤山长短句》。

《送黄考功□广东运判分韵得汉字》拼音标注

sòng huáng kǎo gōng □ guǎng dōng yùn pàn fēn yùn dé hàn zì
liáng fēng lì xiāo chén,
qīu shì yǐ yī bàn。
tóng shè duō wàng láng,
píng jù fù yún sàn。
dé shì liáng kǔ jiān,
yǐn qù hé hào hàn。
rì rì sòng xíng rén,
qīng shān jiá líu hàn。
qí jiān bái shí wēng,
qīng miào zhī gūi zàn。
qì cǎi yí zhōu xíng,
cí zhāng bèi chǔ luàn。
mì qīu dì yī guān,
xīu tú rì wèi gàn。
diào tóu bù kěn zhù,
chí jié xià xiāo hàn。
cǎo mù shì qīng míng,
fēng chén rù cháng suàn。
ān dé cǐ lǎo sù,
wèi shì xǐ chóu tàn。
tóng shěng bìng mén jū,
xī wǒ zhùi huá guàn。
gāo biāo bì qiān rèn,
lín fēn zhòng jiē wǎn。
xiāng qī shào qián wēi,
sùi wǎn kān bǎ wán 。