次韵张太博得余所遗二程先生集辩二程戏邵子

(宋代)魏了翁

文字未科斗,图书未龟龙。
粲然天地间,此理触处逢。
是谓象这祖,而为数之宗。
吴犧古神圣,先得人所同。
文因而繇之,旦出亦并雄。
讫于我孔圣,天命滋益恭。
浑然一理贯,密察而从容。
刮变与象占,四者固所崇。
推辞以知变,象占在其中。
荒荒秦汉后,学者昧所从。
不以灾异会,则心虚元通。
天开周程子,易道乃复东。
动静静复动,终始始而终。
上承千年绪,下起百世风。
同时有邵子,讲道于伊嵩。
天地之运化,阴阳之无穷。
即物验消长,先几知吉凶。
邵子极道数,独立几无戎。
二程自周孔,为时开梦梦。
其归则一耳,昧者结忡忡。
学之将柰何,矧余倍颛蒙。
要知羲皇心,须踏周孔踪。

魏了翁

魏了翁(1178年—1237年) ,字华父,号鹤山,邛州蒲江(今属四川)人。南宋著名理学家、思想家、大臣。嘉熙元年(1237年)卒,年六十,赠太师、秦国公,谥文靖。魏了翁反对佛、老“无欲”之说,认为圣贤只言“寡欲”不言“无欲”,指出“虚无,道之害也”。推崇朱熹理学,但也怀疑朱注各经是否完全可靠。提出“心者人之太极,而人心已又为天地之太极”,强调“心”的作用,又和陆九渊接近。能诗词,善属文,其词语意高旷,风格或清丽,或悲壮。著有《鹤山全集》、《九经要义》、《古今考》、《经史杂钞》、《师友雅言》等,词有《鹤山长短句》。

《次韵张太博得余所遗二程先生集辩二程戏邵子》拼音标注

cì yùn zhāng tài bó dé yú suǒ yí èr chéng xiān shēng jí biàn èr chéng xì shào zǐ
wén zì wèi kē dǒu,
tú shū wèi gūi lóng。
càn rán tiān dì jiān,
cǐ lǐ hóng chù féng。
shì wèi xiàng zhè zǔ,
ér wèi shù zhī zōng。
wú xī gǔ shén shèng,
xiān dé rén suǒ tóng。
wén yīn ér yáo zhī,
dàn chū yì bìng xióng。
qì yú wǒ kǒng shèng,
tiān mìng zī yì gōng。
hún rán yī lǐ guàn,
mì chá ér cóng róng。
guā biàn yǔ xiàng zhān,
sì zhě gù suǒ chóng。
tūi cí yǐ zhī biàn,
xiàng zhān zài qí zhōng。
huāng huāng qín hàn hòu,
xué zhě mèi suǒ cóng。
bù yǐ zāi yì hùi,
zé xīn xū yuán tōng。
tiān kāi zhōu chéng zǐ,
yì dào nǎi fù dōng。
dòng jìng jìng fù dòng,
zhōng shǐ shǐ ér zhōng。
shàng chéng qiān nián xù,
xià qǐ bǎi shì fēng。
tóng shí yǒu shào zǐ,
jiǎng dào yú yī sōng。
tiān dì zhī yùn huà,
yīn yáng zhī wú qióng。
jí wù yàn xiāo cháng,
xiān jī zhī jí xiōng。
shào zǐ jí dào shù,
dú lì jī wú róng。
èr chéng zì zhōu kǒng,
wèi shí kāi mèng mèng。
qí gūi zé yī ěr,
mèi zhě jié chōng chōng。
xué zhī jiāng nài hé,
shěn yú bèi zhuān méng。
yào zhī xī huáng xīn,
xū tà zhōu kǒng zōng 。