霓裳中序第一
(清代)冯煦
孤蟾下倦驿。落尽江梅春是客。城上夜乌正寂。渐星暗戍楼,烟沈荒碛。
谁歌楚魄。罢玉尊、肠断今夕。空凝望、峡门秋练,一道界寒白。
游历。柳边坊陌。有箔影、钗光似织。年年归计未得。
曲榭悬镫,小槛横笛。断云迷故国。忍重问、传柑信息。
君休叹、围炉儿女,尚守杜陵宅。
冯煦
冯煦(1842~1927)原名冯熙,字梦华,号蒿庵,晚号蒿叟、蒿隐。江苏金坛五叶人。少好词赋,有江南才子之称。光绪八年(1882) 举人,光绪十二年(1886)进士,授翰林院编修。历官安徽凤府知府、四川按察使和安徽巡抚。辛亥革命后,寓居上海,以遗老自居。曾创立义赈协会,承办江淮赈务,参与纂修《江南通志》。冯煦工诗、词、骈文,尤以词名,著有《蒿庵类稿》等。
《霓裳中序第一》拼音标注
ní cháng zhōng xù dì yī
gū chán xià juàn yì。
luò jǐn jiāng méi chūn shì kè。
chéng shàng yè wū zhèng jì。
jiàn xīng àn shù lóu,
yān shěn huāng qì。
shúi gē chǔ pò。
bà yù zūn 、 cháng duàn jīn xī。
kōng níng wàng 、 xiá mén qīu liàn,
yī dào jiè hán bái。
yóu lì。
lǐu biān fāng mò。
yǒu bó yǐng 、 chāi guāng sì zhī。
nián nián gūi jì wèi dé。
qū xiè xuán dēng,
xiǎo jiàn héng dí。
duàn yún mí gù guó。
rěn zhòng wèn 、 chuán gān xìn xī。
jūn xīu tàn 、 wéi lú ér nv̌,
shàng shǒu dù líng zhái。