送王国器归宣城
(宋代)吴儆
君今跨马行远陌,陌上槐花日已黄。
槐花黄时举子忙,君心应逐白云翔。
君来桃李春未晚,喜君幽韵如兰芳。
东风披拂香满路,君不即人人岂忘。
澄江静练楚天长,叠嶂高楼秋月凉。
使君高会罗红妆,樽前醉客第王杨。
明年上国富春光,风帘烟柳沙河塘。
集英班退马足疾,都人争看绿衣郎。

吴儆
吴儆(jǐng)(1125~1183)字益恭,原名备,字恭父,休宁(今属安徽)人。与兄吴俯讲学授徒,合称“江东二吴”。高宗绍兴二十七年(1157)进士,调鄞县尉。孝宗乾道二年(1166)知安仁县。淳熙元年(1174),通判邕州。淳熙五年(1178),迁知州兼广南西路安抚都监。以亲老奉祠。淳熙七年(1180),起知泰州,寻复奉祠。淳熙十年(1183)卒,年五十九,谥文肃。张栻称他“忠义果断,缓急可仗。”
《送王国器归宣城》拼音标注
sòng wáng guó qì gūi xuān chéng
wú bù sòng jūn yǐ nán pǔ shāng lí zhī qū,
wú bù sòng jūn yǐ wèi chéng xī bié zhī shāng。
jūn jīn kuà mǎ xíng yuǎn mò,
mò shàng huái huā rì yǐ huáng。
huái huā huáng shí jǔ zǐ máng,
jūn xīn yìng zhú bái yún xiáng。
jūn lái táo lǐ chūn wèi wǎn,
xǐ jūn yōu yùn rú lán fāng。
dōng fēng pī fú xiāng mǎn lù,
jūn bù jí rén rén qǐ wàng。
chéng jiāng jìng liàn chǔ tiān cháng,
dié zhàng gāo lóu qīu yuè liáng。
shǐ jūn gāo hùi luō hóng zhuāng,
zūn qián zùi kè dì wáng yáng。
míng nián shàng guó fù chūn guāng,
fēng lián yān lǐu shā hé táng。
jí yīng bān tùi mǎ zú jí,
dū rén zhēng kàn lv̀ yī láng 。