阻风泊浈阳峡中夜大雷电晓起对雨
(清代)赵执信
禺阳帝子调黄钟,坐爱空山有来往。昨朝宿雾隐飞来,自笑游踪何卤莽。
峡风忽讶失前津,浈水翻能汩归榜。孤舟萍梗仰阴崖,敢以微躯触罔象。
夜深魂魄悸崩雷,便恐乾坤裂惊响。群龙久困快一伸,火鬣朱鳞竞腾上。
地穷川岳疑变移,天远鬼神畏钩党。岂知作剧向幽人,苦欲要遮纵欢赏。
晓披万瀑散晶明,烟放千林动萧爽。芳春烂缦未过半,绝壁丹青划成两。
闲情留梦寄孱颜,冻雨为余洗怅惘。殷勤更拟乞瑶笙,徐引回风送兰桨。

赵执信
赵执信[shēn](1662~1744)清代诗人、诗论家、书法家。字伸符,号秋谷,晚号饴山老人、知如老人。山东省淄博市博山人。十四岁中秀才,十七岁中举人,十八岁中进士,后任右春坊右赞善兼翰林院检讨。二十八岁因佟皇后丧葬期间观看洪升所作《长生殿》戏剧,被劾革职。此后五十年间,终身不仕,徜徉林壑。赵执信为王士祯甥婿,然论诗与其异趣,强调“文意为主,言语为役”。所作诗文深沉峭拔,亦不乏反映民生疾苦的篇目。
《阻风泊浈阳峡中夜大雷电晓起对雨》拼音标注
zǔ fēng bó chéng yáng xiá zhōng yè dà léi diàn xiǎo qǐ dùi yǔ
yú yáng dì zǐ diào huáng zhōng,
zuò ài kōng shān yǒu lái wǎng。
zuó zhāo sù wù yǐn fēi lái,
zì xiào yóu zōng hé lǔ mǎng。
xiá fēng hū yà shī qián jīn,
chéng shǔi fān néng gǔ gūi bǎng。
gū zhōu píng gěng yǎng yīn yá,
gǎn yǐ wēi qū hóng wǎng xiàng。
yè shēn hún pò jì bēng léi,
biàn kǒng gān kūn liè liáng xiǎng。
qún lóng jǐu kùn kuài yī shēn,
huǒ liè zhū lín jìng téng shàng。
dì qióng chuān yuè yí biàn yí,
tiān yuǎn gǔi shén wèi gōu dǎng。
qǐ zhī zuò jù xiàng yōu rén,
kǔ yù yào zhē zòng huān shǎng。
xiǎo pī wàn pù sàn jīng míng,
yān fàng qiān lín dòng xiāo shuǎng。
fāng chūn làn màn wèi guò bàn,
jué bì dān qīng huá chéng liǎng。
xián qíng líu mèng jì chán yán,
dòng yǔ wèi yú xǐ chàng wǎng。
yīn qín gèng nǐ qǐ yáo shēng,
xú yǐn húi fēng sòng lán jiǎng。