答刘中叟

(宋代)范祖禹

十年卧伊洛,半世老铅椠。
君恩还故栖,蠹简幸窥觇。
滥陪英雄游,自觉山野僭。
有美刘夫子,相逢乐无厌。
腾骞入霜台,便若阻城堑。
朝言渴蹇谔,民瘼待针砭。
清诗叩哀玉,孤秀出群艳。
伐木激颓风,佩兰起幽念。
顾我久羁寓,来如水凫泛。
晨兴想三川,夕梦越双剑。
终当出都门,瘦马摇破韂。
事业付公等,斯言免为玷。

范祖禹

范祖禹(1041-1098),字淳甫(淳,或作醇、纯,甫或作父),一字梦得,汉族,成都华阳人。生于宋仁宗康定二年,卒于哲宗元符元年,终年五十八岁。著名史学家,“三范修史”之一。祖禹著《唐鉴》十二卷,《帝学》八卷,《仁宗政典》六卷;而《唐鉴》深明唐三百年治乱,学者尊之,目为唐鉴公。《宋史本传》又著文集五十五卷,《宋史艺文志》并行于世。

《答刘中叟》拼音标注

dá líu zhōng sǒu
shí nián wò yī luò,
bàn shì lǎo qiān qiàn。
jūn ēn huán gù qī,
dù jiǎn xìng kūi zhān。
làn péi yīng xióng yóu,
zì jué shān yě jiàn。
yǒu měi líu fū zǐ,
xiāng féng lè wú yàn。
téng qiān rù shuāng tái,
biàn ruò zǔ chéng qiàn。
zhāo yán kě jiǎn è,
mín mò dài zhēn biān。
qīng shī kòu āi yù,
gū xìu chū qún yàn。
fá mù jī túi fēng,
pèi lán qǐ yōu niàn。
gù wǒ jǐu jī yù,
lái rú shǔi fú fàn。
chén xīng xiǎng sān chuān,
xī mèng yuè shuāng jiàn。
zhōng dāng chū dū mén,
shòu mǎ yáo pò chàn。
shì yè fù gōng děng,
sī yán miǎn wèi diàn 。