代人上陕西漕生辰
(宋代)徐积
尝闻五百岁,一有贤人生。议者实在公,仍与圣运并。
全资五岳粹,高挹太元清。与帝为元老,与国为名卿。
中外试已烦,玉振而金声。漕柄虽云剧,其道安足行。
宜哉廊庙器,蹇蹇王之庭。春色满长安,春山围长坰。
春芳森绮绣,春风锵瑶琼。秦封几千里,富庶而安荣。
人与春意和,净竦长安城。何以献公寿,庄氏之椿龄。
何以献公福,洪范之康宁。黄河为富贵,太华为功名。
此诗何为者,聊用歌群情。
徐积
徐积(1028—1103)北宋聋人教官。字仲车,楚州山阳(今江苏淮安)人。因晚年居楚州南门外,故自号南郭翁。生于宋仁宗天圣六年,卒于徽宗崇宁二年,年七十六岁。政和六年(1116),赐谥节孝处士。家乡人为其建 “徐节孝祠”,明清两代均有修缮,毁于解放初期。《宋史》卷四五九有传。
《代人上陕西漕生辰》拼音标注
dài rén shàng shǎn xī cáo shēng chén
cháng wén wǔ bǎi sùi,
yī yǒu xián rén shēng。
yì zhě shí zài gōng,
réng yǔ shèng yùn bìng。
quán zī wǔ yuè cùi,
gāo yì tài yuán qīng。
yǔ dì wèi yuán lǎo,
yǔ guó wèi míng qīng。
zhōng wài shì yǐ fán,
yù zhèn ér jīn shēng。
cáo bǐng sūi yún jù,
qí dào ān zú xíng。
yí zāi láng miào qì,
jiǎn jiǎn wáng zhī tíng。
chūn sè mǎn cháng ān,
chūn shān wéi cháng jiōng。
chūn fāng sēn qǐ xìu,
chūn fēng qiāng yáo qióng。
qín fēng jī qiān lǐ,
fù shù ér ān róng。
rén yǔ chūn yì hé,
jìng sǒng cháng ān chéng。
hé yǐ xiàn gōng shòu,
zhuāng shì zhī chūn líng。
hé yǐ xiàn gōng fú,
hóng fàn zhī kāng níng。
huáng hé wèi fù gùi,
tài huá wèi gōng míng。
cǐ shī hé wèi zhě,
liáo yòng gē qún qíng。