还崔秀才唱和诗

(宋代)徐积

元白有馀势,孟韩无困辞。子美骨格老,太白文采奇。

当时大道久破碎,人人文字萎薾而支离。天生数子将卓卓,鸱鸮正成群,一鹗摩天飞。

嗟君不与数子共,使君逸气填塞无所施。我来虽无知,黄金白玉看如泥。

自从诗卷一入手,掣然直上青云梯。十宵不睡亦不困,厌宾日日关柴扉。

秋风猎猎吹横河,苍天万里生银波。起来半夜吸一口,睡魂酒病都消磨。

徐积

徐积(1028—1103)北宋聋人教官。字仲车,楚州山阳(今江苏淮安)人。因晚年居楚州南门外,故自号南郭翁。生于宋仁宗天圣六年,卒于徽宗崇宁二年,年七十六岁。政和六年(1116),赐谥节孝处士。家乡人为其建 “徐节孝祠”,明清两代均有修缮,毁于解放初期。《宋史》卷四五九有传。

《还崔秀才唱和诗》拼音标注

huán cūi xìu cái chàng hé shī
yuán bái yǒu yú shì,
mèng hán wú kùn cí。
zǐ měi gǔ gé lǎo,
tài bái wén cǎi qí。
dāng shí dà dào jǐu pò sùi,
rén rén wén zì wēi ěr ér zhī lí。
tiān shēng shù zǐ jiāng zhuō zhuō,
zhī xiāo zhèng chéng qún,
yī è mó tiān fēi。
jiē jūn bù yǔ shù zǐ gòng,
shǐ jūn yì qì tián sāi wú suǒ shī。
wǒ lái sūi wú zhī,
huáng jīn bái yù kàn rú ní。
zì cóng shī juàn yī rù shǒu,
chè rán zhí shàng qīng yún tī。
shí xiāo bù shùi yì bù kùn,
yàn bīn rì rì guān chái fēi。
qīu fēng liè liè chūi héng hé,
cāng tiān wàn lǐ shēng yín bō。
qǐ lái bàn yè xī yī kǒu,
shùi hún jǐu bìng dū xiāo mó。