赠卢鲁山 其二
(宋代)徐积
一诗将两年,不出非空然。为子有佳行,重为进德篇。
孔孟有常有,四通八达路。其道甚坦夷,行之莫能御。
夜思而昼行,求至慎勿遽。存诚防他歧,积微从寸步。
积之能不已,其率可驰骛。仁义固其常,忠信乃先具。
正直常与游,前却慎勿顾。所谓气马者,尤宜审其御。
孟子言最详,扬雄亦深悟。勉之复勉之,子无忽吾语。
凡我今之人,皆欲达其所。而况乡闾中,待君为有女。
徐积
徐积(1028—1103)北宋聋人教官。字仲车,楚州山阳(今江苏淮安)人。因晚年居楚州南门外,故自号南郭翁。生于宋仁宗天圣六年,卒于徽宗崇宁二年,年七十六岁。政和六年(1116),赐谥节孝处士。家乡人为其建 “徐节孝祠”,明清两代均有修缮,毁于解放初期。《宋史》卷四五九有传。
《赠卢鲁山 其二》拼音标注
zèng lú lǔ shān qí èr
yī shī jiāng liǎng nián,
bù chū fēi kōng rán。
wèi zǐ yǒu jiā xíng,
zhòng wèi jìn dé piān。
kǒng mèng yǒu cháng yǒu,
sì tōng bā dá lù。
qí dào shén tǎn yí,
xíng zhī mò néng yù。
yè sī ér zhòu xíng,
qíu zhì shèn wù jù。
cún chéng fáng tā qí,
jī wēi cóng cùn bù。
jī zhī néng bù yǐ,
qí lv̀ kě chí wù。
rén yì gù qí cháng,
zhōng xìn nǎi xiān jù。
zhèng zhí cháng yǔ yóu,
qián què shèn wù gù。
suǒ wèi qì mǎ zhě,
yóu yí shěn qí yù。
mèng zǐ yán zùi xiáng,
yáng xióng yì shēn wù。
miǎn zhī fù miǎn zhī,
zǐ wú hū wú yǔ。
fán wǒ jīn zhī rén,
jiē yù dá qí suǒ。
ér kuàng xiāng lv́ zhōng,
dài jūn wèi yǒu nv̌。