谢存中送四花并酒

(宋代)徐积

有人自折四般花,手中四色成云霞。瑶瓶贮酒白如沙,呼童急送野人家。

一般花是水林檎,白处偷红红不匀。笑脸易残留恨色,浅妆难就带啼痕。

无夫少妇善居寡,以礼自防容不冶。君看盈盈闪色桃,酒红睡起未全消。

意待倾城又倾国,花中偷得两般色。深色桃花将奈何,猩猩血染春衫罗。

欲成鸾凤吹箫急,借涂铅粉施朱多。却是梨花白为胜,四色花中容最正。

若与梅花相并时,花叶花柯较粗硬。为花倾出瑶瓶酒,香泉急溜蚍蜉走。

两手各擎花一枝,深闪桃花将与谁。主人醉起欲骑马,自插乌纱带取归。

徐积

徐积(1028—1103)北宋聋人教官。字仲车,楚州山阳(今江苏淮安)人。因晚年居楚州南门外,故自号南郭翁。生于宋仁宗天圣六年,卒于徽宗崇宁二年,年七十六岁。政和六年(1116),赐谥节孝处士。家乡人为其建 “徐节孝祠”,明清两代均有修缮,毁于解放初期。《宋史》卷四五九有传。

《谢存中送四花并酒》拼音标注

xiè cún zhōng sòng sì huā bìng jǐu
yǒu rén zì zhé sì bān huā,
shǒu zhōng sì sè chéng yún xiá。
yáo píng zhǔ jǐu bái rú shā,
hū tóng jí sòng yě rén jiā。
yī bān huā shì shǔi lín qín,
bái chù tōu hóng hóng bù yún。
xiào liǎn yì cán líu hèn sè,
qiǎn zhuāng nán jìu dài tí hén。
wú fū shǎo fù shàn jū guǎ,
yǐ lǐ zì fáng róng bù yě。
jūn kàn yíng yíng shǎn sè táo,
jǐu hóng shùi qǐ wèi quán xiāo。
yì dài qīng chéng yòu qīng guó,
huā zhōng tōu dé liǎng bān sè。
shēn sè táo huā jiāng nài hé,
xīng xīng xiě rǎn chūn shān luō。
yù chéng luán fèng chūi xiāo jí,
jiè tú qiān fěn shī zhū duō。
què shì lí huā bái wèi shèng,
sì sè huā zhōng róng zùi zhèng。
ruò yǔ méi huā xiāng bìng shí,
huā yè huā kē jiào cū yìng。
wèi huā qīng chū yáo píng jǐu,
xiāng quán jí līu bǐ fú zǒu。
liǎng shǒu gè qíng huā yī zhī,
shēn shǎn táo huā jiāng yǔ shúi。
zhǔ rén zùi qǐ yù qí mǎ,
zì chā wū shā dài qǔ gūi。